ton trong nguoi khac la mot kieu binh dang

Tôn trọng người khác là một kiểu bình đẳng

Nội hàm của tôn trọng là bình đẳng, giá trị, nhân cách và tu dưỡng. Hai chữ tôn trọng nhìn có vẻ nhẹ như lông hồng, kỳ thực lại nặng tựa Thái Sơn. Nó như không khí cho sự sống, là Đạo hòa hợp trong quan hệ giao tiếp của con người.
  • Làm thế nào để thoát khỏi những khổ đau?

    Sống trên đời ai cũng khổ, mỗi người khổ - bất toại ý mỗi kiểu. Một số người bạn của tôi thường than thở: “đời mình sao mà khổ quá, mình không muốn sống nữa”. Vậy đời có hoàn toàn khổ như chúng ta thường nghĩ hay không?
  • Trạm dừng vô định

    Sự sống vẫn luôn tiếp diễn trong từng khoảnh khắc, bốn mùa thay lá, xuân đến xuân đi, mỗi phút giây đều tuần hoàn vô tận.
  • Thế thái nhạt nhòa, hoa sầu rơi rụng, nhân tình tựa như giấy mỏng bay

    Thế gian muôn hình vạn trạng, người thì tính cách như những hạt tiêu cay, người lại như tầng tầng lớp lớp của vỏ hành, bóc mãi cũng không thể nhìn thấy điểm tận cùng, lại có người tâm nhãn như những hạt sen kia, dịu dàng, thuần khiết.
  • Ý Niệm Về Hạnh Phúc

    Thiết nghĩ chúng ta ai cũng có kho tàng hạnh phúc và yêu thương. Kho tàng yêu thương ấy tự thân trong mỗi chúng ta, chẳng cần nhọc nhằn lăn đi để tìm kiếm. Như chiếc vòng ban đầu, dù có khiếm khuyết nhưng nó vẫn có đầy hạnh phúc. Hạnh phúc vì nó bình yên.
  • Cúng sao giải hạn

    Hằng năm, cứ vào dịp đầu năm Âm Lịch, nhất là tuần lễ thứ hai trong tháng Giêng mà cao điểm là ngày Rằm, người Phật tử Việt Nam và Trung Hoa thường có lệ đi chùa dâng sớ cầu an cúng sao giải hạn.
  • Hát mãi câu hát bình an

    Từ lâu, tình thương là chất liệu ngọt ngào không thể thiếu trong cuộc sống của con người. Chất liệu đó đã là nhịp cầu nối tâm linh để đưa mỗi trái tim con người hòa quyện vào nhau, làm tô đẹp hương sắc cho cuộc đời. Nó như một ánh trăng sáng lung linh tỏa rợp hạnh phúc cho thế gian.
  • Con đường dẫn đến hạnh phúc

    Là con người căn bản chúng ta đều giống nhau. Tất cả chúng ta đều sống chung trên quả đất này. Mọi người đều có cùng một ước nguyện là muốn sống hạnh phúc và không thích khổ đau.
  • Để có một mùa Xuân

    Người Phật tử khi đã quyết tâm tu, trước phải có đức tự tín, không nên băn khoăn. Tại sao? Vì trong lòng băn khoăn thì việc làm sẽ không tới nơi, vì vậy người tu phải cương quyết. Đức tự tín của người tu, không có nghĩa là tự kiêu, tự đại.
  • Bình an

    Khi ăn, bạn lại một lần nữa nhắc nhở mình về ý nghĩa, mục đích của cuộc đời làm người quý giá này. Nghĩ đến thức ăn mà bạn nhận như loại thuộc quý để giữ cơ thể bạn khoẻ mạnh để bạn có thể phục vụ người khác tốt hơn.
  • Một vài suy tưởng nhân kỷ niệm ngày Phật thành đạo

    Sau khi thành Phật và sau nhiều ngày suy nghiệm về căn cơ của chúng sanh để mở bày phương tiện thiện xảo, tuỳ duyên mà hoá độ. Rồi Ngài rời rừng núi cô tịch hoang liêu, rời xa cây bồ-đề trong niềm lưu luyến đầy niềm tri ân, để bắt đầu công cuộc đem pháp mầu giáo hoá chúng sanh.
  • Tình yêu thương dành cho kẻ thù

    Thay vì suy nghĩ người đó giống như sự giận dữ của họ, là một với sự giận dữ đó - điều này là không thật - bạn phải nhìn nhận thấy con người đó và những ảo tưởng của họ, sự giận dữ của họ là hoàn toàn tách biệt.
  • Chủ Quan và Lạc Quan

    Khi mình biết, con đường mình đi, đích đến thì dẫu có gió giông thế nào mình cũng không sợ hãi, năng lượng vô uý trong mình lúc đó chính là cái gốc của sự lạc quan.
  • Đêm tuệ giác vô cùng

    Hơn hai nghìn năm trăm năm đã trôi qua, ân sủng tuệ giác và từ bi mà Đức Phật đã suốt đời phục vụ cho chúng sinh vẫn còn rực sáng và được truyền thừa đến hôm nay kể từ sau đêm thành đạo-chứng đạt tuệ giác vô thượng dưới cội cây Bồ đề bên dòng sông Ni Liên Thiền, nước Ma kiệt Đà thuở ấy.