binh an co tu dau

Bình an có từ đâu

Trong cuộc sống, bình an là thứ mà tất cả chúng ta đều mong muốn. Dù là người nào, xã hội nào thì nó luôn mang giá trị thiết yếu. Vậy bình an đến từ đâu...? Có phải từ vật chất, tinh thần, hay cầu xin từ đấng thần linh nào chăng? Xin thưa là không, nó không đến từ một nơi nào xa xôi mà nó đang có sẵn trong cuộc sống của chúng ta.
  • Đúng không ai nhớ, sai chẳng ai quên

    Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.
  • Câu chuyện bỏ nhà đi tu của sư thầy trẻ tuổi gây xúc động

    Hồi nhỏ con bỏ đi như thế, mẹ có trách con không? Câu hỏi của sư thầy Thích Minh Hạnh cứ xoáy vào tâm trí người xem bởi tình mẫu tử vốn thiêng liêng hơn bất cứ điều gì, thế nhưng, vạn sự tùy duyên.
  • Kẻ mạnh thực sự là người có nội tâm tĩnh lặng

    Bạn đã bao giờ cảm thấy mình bị tổn thương bởi những lời nói ác ý? Bạn đã phản kháng ngay lập tức hay ôm nỗi bất bình trong tâm? Làm thế nào để thoát khỏi vòng luẩn quẩn của sự thù hận?
  • Ai cho ta bình an?

    Người ta thường hiểu bình an là không gặp những biến cố trở ngại cho đời sống, không bệnh tật, không tai nạn.
  • Đừng tiếc chi một nụ cười

    Mỗi chúng ta ai cũng thích được nhận một nụ cười trong bất kì hoàn cảnh nào. Đó là một biểu hiện của sự tin tưởng, đồng tình, quý mến, và còn nói lên nhiều điều khác nữa.
  • Có những thất bại không là thất bại.

    Lại một ngày nữa vùi mình trong bốn bức tường lạnh suy nghĩ về những điều đã qua, ta chợt nhận ra bản thân đã sai quá nhiều. Con đường ta chọn không bằng phẳng như ta đã nghĩ. Nó gồ ghề và nhiều ổ gà quá! Nó làm ta thấy đau hơn mỗi lần vấp ngã và khó khăn để lại đứng dậy và bước tiếp.
  • Nhìn lại một kiếp người

    Ôi! Cả cuộc đời dù nhà cao cửa rộng, con cháu đông đúc, địa vị cao tột, vàng bạc đầy kho,... đến lúc ra đi cũng chẳng mang được gì, chỉ với hai bàn tay trắng; hoặc có khi đem theo hai bàn tay đen (lúc sống làm quá nhiều tội ác). Nhà Phật gọi tổng hợp là “nghiệp”, chỉ đem theo nghiệp mà thôi!
  • Chửi mắng và lời dạy của Đức Phật.

    Người kêu tên Phật mà chửi. Ngài không nhận. Còn chúng ta , những lời nói bóng, nói gió ở đâu đâu cũng lắng tai nghe, để buồn để giận. Như vậy mới thấy những lời cuồng dại của chúng sanh Ngài không chấp không buồn.
  • Trên thế gian không ai tốt bằng mẹ

    Gửi ngôi sao của con nơi xa… Chắc mẹ không được đọc những dòng này của con đâu nhỉ, mẹ không thể thấy, không thể nghe nhưng mẹ biết đúng không? Con biết có một ngôi sao – “ngôi sao mẹ” luôn dõi theo con mà.
  • Bài học quý giá từ loài chim

    Ngay với những người thân trong gia đình mà ta vẫn còn sống rất ơ hờ thì đừng nói chi đến hai chữ “đồng loại” lớn lao kia.
  • Một Cõi Đi Về – Trịnh Công Sơn

    Hạnh phúc là một điều không bao giờ có thật. Nếu có thật thì những nhà tiên tri vĩ đại đã không nhọc lòng bịa đặt thêm Thiên Ðường và Niết Bàn để làm gì nữa. Cái hạnh phúc ở Trần Gian chính là ý thức được khổ đau. Ðau khổ nên phải biết rộng lòng với nhau hơn, tử tế hơn, độ lượng hơn, biết tha thứ, nhân hậu hơn.
  • Sự khác nhau giữa người Việt Nam và người Nhật.

    Trước đây do công việc tôi có dịp đi Nhật nhiều lần cũng như đi nhiều nước khác trên thế giới. Nước Nhật không phải là nước mà tôi thích đến nhất (có thể vì đắt đỏ quá) nhưng đó là đất nước mà tôi nể phục nhất – không chỉ phục ở những thành tựu của sự văn minh, những công trình kiến trúc tuyệt mỹ mà còn ở yếu tố con người.
  • THẬT RA CHÚNG TA ĐỀU GIỐNG NHAU

    Một phụ nữ da trắng dắt theo con trai 6 tuổi ra ngoài, bà gọi xe taxi, tài xế là một người da đen. Thằng bé 6 tuổi chưa bao giờ gặp qua người da đen, trong lòng rất là sợ hãi, bèn hỏi mẹ : “Người này có phải là người xấu không mẹ? Tại sao người đen thui vậy?”