bai phap dau tien cua duc phat co noi ve tu thanh de hay khong

Bài pháp đầu tiên của Đức Phật có nói về Tứ Thánh đế hay không?

Tựa đề của khảo luận này phát xuất từ tồn nghi của một pháp hữu trong khi dịch lại bản kinh Tập (Sutta Nipāta) ở văn hệ Nikāya. Một câu hỏi tưởng như bình thường nhưng để lý giải thỏa đáng là điều không đơn giản.
  • Ba bậc vãng sinh, chín phẩm sen vàng

    Khi hoa nở, chư Bồ Tát Quán Thế Âm, Đại Thế Chí dùng tiếng đại bi vì người ấy nói thật tướng của các pháp, phương pháp diệt tội. Nghe xong, vui mừng và phát tâm Bồ đề (Quán thứ 16).
  • Làm thế nào để thực hành tâm từ (Mettā) khi gặp khó khăn

    Thiền Tâm từ (Mettā) không phải là một pháp thuật hay ma thuật mà có thể giúp người dân Hoa Kỳ có đời sống tinh thần lạc quan và tốt đẹp hơn nhưng không hề sử dụng bất kỳ sự đàn áp hay quyền lực nào. Thiền Tâm từ (Mettā) tịnh hóa trái tim và tâm trí của người thực hành bằng sự kiên nhẫn.
  • Bồ-tát Địa Tạng & tín ngưỡng dân gian ở Nhật Bản

    ên gốc của Địa Tạng (Jizō) trong tiếng Sanskrit là Ksitigarbha, bao gồm từ ksiti có nghĩa là “đất” và garbha có nghĩa là “dạ con”. Nhiều học giả Nhật Bản liên hệ Địa Tạng với nữ thần đất của Ấn Độ là Prthivi, mặc dù không có những liên hệ lịch sử. Ngài là một trong những vị Bồ-tát được tôn kính và ngưỡng mộ trong Phật giáo Đại thừa Đông Á.
  • Các nhà khoa học nói gì về Đức Phật?

    Nhân cách, trí tuệ, sự cống hiến và giáo lý không ngừng nghỉ suốt 45 năm hoằng pháp... Đức Phật của chúng ta được nhắc đến dưới suy nghĩ của các bậc cao nhân trên thế giới như thế nào? Cùng tìm hiểu bài viết sau đây.
  • Trái tim Bồ-tát Thích Quảng Đức thắp sáng lửa yêu thương

    Lịch sử không chỉ là quá khứ, mà hơn thế nữa, là tấm gương để chúng ta soi vào, nhờ đó thấy được bản thân, nhận ra thực tại, để hướng tới tương lai. GN xin giới thiệu một bài viết mới nhất trên Lion’s Roar, của một tác giả nước ngoài, về một sự kiện lịch sử của Phật giáo, đất nước Việt Nam 55 năm về trước.
  • Những mặt trái của thần thông

    Đức Phật đã nhiều lần kể về phút giây thành đạo của Ngài dưới cội bồ-đề, trong đó có quá trình chứng đạt Tam minh và Lục thông. Một người thành tựu quả vị A-la-hán cũng có đủ Tam minh và Lục thông.
  • Trung đạo trong kinh A-hàm

    Trong quá trình hình thành và phát triển xã hội, con người luôn khát khao tìm cầu hạnh phúc, thỏa mãn nhu cầu về vật chất và tinh thần. Con người không ngừng ước muốn khám về chính mình và thế giới vũ trụ xung quanh mình. Đó là một trong những nguyên nhân hình thành tôn giáo và học thuyết triết học.
  • Phước đức của tự thân

    Sống ở đời ai cũng mong muốn được đầy đủ sung túc và thịnh vượng. Không những thế, họ còn mong ước được danh thơm, tiếng tốt, khỏe mạnh và sống lâu. Xa hơn nữa là đối với những hành giả tu Tịnh Độ thì mong rằng hiện đời được an lạc và sau khi từ giã cõi đời được sinh về thế giới Cực Lạc. Những hoài mong đó chính đáng, thiện lành nhưng khó được bởi không có mấy người đủ phước báu tròn đầy để thực hiện mong ước ấy.
  • Ý nghĩa Phổ Hiền hạnh nguyện kệ

    Kết thúc danh hiệu Phật trong phần Hồng danh sám hối là Pháp giới tạng thân A Di Đà Phật. A Di Đà nghĩa là vô lượng quang, vô lượng công đức và vô lượng thọ. Vô lượng quang tiêu biểu cho trí tuệ. Vô lượng thọ tiêu biểu cho thọ mạng vô cùng. Vô lượng công đức tiêu biểu cho phước đức đầy đủ. Đức Phật A Di Đà có đủ ba điều tốt đẹp tuyệt đỉnh như vậy, Ngài mới kiến tạo được thế giới an lành, chỉ toàn là niềm hỷ lạc cao tột, nên gọi là Cực lạc.
  • Ảnh hưởng của giá trị Phật giáo ở châu Á

    Là một trong 4 tôn giáo lớn của thế giới, Phật giáo với lịch sử hơn 25 thế kỷ, ánh đạo vàng từ bi, trí tuệ luôn tỏa chiếu ảnh hưởng lan rộng khắp châu Á. Ảnh hưởng rất lớn ở vương quốc Thái Lan, thường được tôn xưng là “Vương quốc Phật giáo” hay “Đất nước chùa tháp”.
  • Vị trí nào cho Đạo Phật trong văn hóa?

    Hãy để đức Phật ngồi dưới cây Bồ Đề, đừng tôn Ngài lên một vương vị, lên ngôi chúa tể vũ trụ. Đừng dán sau lưng Ngài những nhãn hiệu mà chính Ngài không thừa nhận. Ngài là giáo chủ của một tôn giáo vì ta đã tôn thờ Ngài qua lòng sùng kính của một kẻ tín đồ, không phải bản ý của Ngài là muốn làm giáo chủ. Ngài là một nhà văn hóa bởi vì ta đã nhìn Ngài bằng cặp mắt của một nhà văn hóa.
  • Ngũ uẩn giai không mọi sự đều thông

    Tu tập ở hang động, rừng hoang có lắm nỗi hiểm nguy, dễ lâm nạn thú dữ, trùng độc. Kinh văn cho biết Tỳ-kheo Ưu-ba-tiên-na đã đắc Thánh quả, thấp nhất là Bất lai A-na-hàm (thậm chí có thể đã là Vô sinh A-la-hán) nhưng dư tàn của nghiệp còn vương nên vẫn bị rắn độc cắn chết như thường.
  • Có phải chánh niệm ai cũng làm được

    Có khi nào bạn đã hoàn thành xong một số việc mà sau đó lại không chắc chắn là mình đã làm xong hay chưa? Trong xã hội hiện nay, sống trong môi trường “chỉ cần nhìn vào màn hình” và ở trong “sự tự động” quá nhiều, chúng ta dễ dàng bỏ lỡ những gì đang thật sự diễn ra xung quanh mình.