ban ve nghiep chung va nghiep rieng cua moi nguoi

Bàn về nghiệp chung và nghiệp riêng của mỗi người

Nghiệp là thói quen được lặp đi, lặp lại nhiều lần tạo thành sức mạnh chi phối tất cả mọi sinh hoạt trong đời sống con người từ khi mở mắt chào đời, cho đến khi ra đi vào những đời kế tiếp. Nếu chúng ta tu mà không hiểu rõ về nghiệp thì khó mà ứng dụng tu hành đúng cách để đạt tới chỗ giác ngộ, giải thoát hoàn toàn.
  • Biết ơn và đền ơn - Gốc đạo làm người

    Ở đời có hai hạng người mà các bạn cần phải biết! Một hạng người mà sự có mặt của họ là gánh nặng cho người khác và một hạng người khi có mặt trên cuộc đời lại đóng góp rất nhiều lợi ích cho gia đình và xã hội đem lại niềm an vui hạnh phúc cho nhân loại.
  • Cái không biết sẵn giải nghi mê tình

    Con người vốn bám chấp vào thói quen với mức độ kinh khủng. Có người sáng sáng thích ngồi ở góc phố ấy mới chịu. Một người thích ớt cay thì trong bữa không có ớt họ đến nổi khùng. Một người thích ngồi cà phê tại quán nọ vốn chỉ nhìn gì đó phía đối diện… Tất cả sẽ kiến tạo nên tập khí rất khó gỡ.
  • Hiểu về Nhân Quả

    Do nghiệm chứng từ tâm thức mà vấn đề Nhân quả sẽ được hiểu một cách mạch lạc. Tuy vậy, câu nói Nhân nào Quả đó chỉ là câu nói chung chung, nếu hiểu rằng, đôi khi có Nhân nhưng không có Quả, thì sẽ thấy luật bất biến đôi khi cũng phải tùy biến.
  • Hiểu về nhân quả như thế nào cho đúng

    "Dục tri tiền thế nhân-kim sanh thọ giả thị - dục tri lai thế quả - kim sanh tác giả thị". -muốn biết nhân trước đây, hãy xem đời sống hiện tại, muốn biết quả kiếp sau, hãy xem hành động hiện tại.
  • Hiểu về Nhân Quả

    Nhân - quả là một hệ luận diễn tiến khá chặt chẻ, đành rằng nhân-quả tương tục, nhưng không chỉ đơn thuần nhân nào quả đó một cách đơn giản; ví dụ anh A bị anh B làm khổ vì kiếp trước anh B làm khổ anh A. Nếu truy nguyên mãi người nầy làm khổ người kia do người kia làm khổ người nầy, cứ lòng vòng kéo dài mãi thì nguyên nhân đầu tiên do ai và tại sao?
  • Giải nghi về nhân quả

    Gặp hoàn cảnh nghịch làm chúng ta đau khổ mình cũng cười, nợ thì phải trả không oán trách ai hết. Người có tâm tu hành là đã có nhân lành, quí Phật tử biết đến chùa, nghe quí thầy giảng là điều hết sức tốt. Bởi có sẵn nhân lành nên ngày nay tìm tới chỗ lành.
  • Ác khẩu làm tổn thương người khác tất có báo ứng

    Lưới trời lồng lộng, dù là câu nói bông lơn hay lời ác khẩu, cuối cùng cũng đều có nhân quả báo ứng. Có rất nhiều người ngày nay không còn chú ý giữ gìn lời nói của mình, mà dễ dàng hoặc thậm chí cố tình dùng lời nói để sát thương người khác. Họ không còn tin rằng ác khẩu sẽ gây ra tội nghiệp mà bản thân sau này nhất định sẽ phải hoàn trả, như câu chuyện Phật giáo dưới đây…
  • Gieo nghiệp sát sanh quả báo sẽ nghèo hèn

    Quan sát cuộc sống của những thợ săn, đồ tể, hàng thịt thì chúng ta sẽ thấy rất rõ những lời Phật đã dạy ở trên. Do tạo nghiệp sát nặng nề nên theo thời gian thì sự nghiệp của họ càng nhanh chóng tàn lụi, đau bệnh và tai nạn liên tục, gia đình đổ nát, nói chung là tán gia bại sản..
  • Sát sanh và những hậu quả từ góc nhìn của khoa học và Phật giáo

    Hiểu được sát sanh và những hậu quả, là người con Phật – Con của một đấng Đại Từ Bi vô lượng, chúng ta phải nêu cao tinh thần không sát sanh và cố gắng hướng đến việc ăn chay để tốt cho sức khỏe, tốt cho môi trường sống và nhất là tốt cho tinh thần, giúp việc tu hành thêm tinh tấn và sớm đạt được thành tựu nhất định.
  • Biệt nghiệp và cộng nghiệp

    Tất cả Phật tử chúng ta hãy sống thiện như những cái cây có bộ rễ toàn hút những chất ngọt trong đất. Nhất định đời sống chúng ta sẽ an lạc hạnh phúc.
  • Tin và sống theo định luật nhân quả

    Tin nhân quả làm chúng ta an tâm. Sự hợp lý, trật tự, ý nghĩa của một cuộc đời là do nhận thức được và sống theo nhân quả. Và mọi lộn xộn, thậm chí hỗn loạn của đời sống một cá nhân hay của xã hội đều là do thiếu nhận thức về nhân quả và không sống theo nhân quả.
  • Nghiệm về nhân quả từ viết chì và viết mực

    Cuộc sống không đơn giản như một trang giấy tập mà có thể xóa, có thể xé bỏ một khi có sai lầm
  • Chuyển hóa nghiệp thức

    Đức Phật dạy khi con người chết, thân xác tứ đại bị tan hoại, nhưng trong ngũ uẩn gồm sắc, thọ, tưởng, hành, thức, phần thức tồn tại, thường quen gọi là linh hồn, tức xác thân mất, nhưng linh hồn còn. Linh hồn có hai phần là chân linh muôn đời bất biến, còn vọng thức, hay nghiệp thức thay đổi theo từng kiếp người.