chu nghiep trong phat giao la gi

Chữ nghiệp trong Phật giáo là gì?

Về phương diện đạo đức, Nghiệp được chia ra làm hai loại, thiện nghiệp và bất thiện nghiệp. Chúng ta thường nghe “tướng tự tâm sinh”, vậy tâm như thế nào tạo tướng tương ứng?
  • Đời người như một bộ phim

    Dzongsar Khyentse Rinpoche xem điện ảnh như là phép ẩn dụ cho việc giảng dạy của Đức Phật về luân hồi, niết bàn và cuộc sống.
  • Gieo nhân nào gặt quả đó

    Có nhiều Phật tử biết làm lành lánh dữ, mà cứ gặp tai họa liên miên. Người ấy tự nghĩ: “Cả đời mình làm lành, mà sao nay cứ tai họa này, mai tai họa kia?” Nghĩ như vậy nên thối tâm, hết muốn tu. Bởi thấy tu cũng không đi tới đâu, khổ cũng vẫn khổ, vậy thì tu làm chi.
  • Ái dục là gốc rễ của mọi khổ đau

    Ái dục đối với người xuất gia thì phải dứt trừ, đối với người tại gia thì phải biết điều hòa chừng mực, không quá si mê, đắm đuối và ta phải luôn ý thức sự tác hại của nó còn hơn gông cùm, tù tội.
  • Vật trả ơn, người trả oán vì sao lại như thế?

    Biết đền ơn, đáp nghĩa là một việc làm cao quý nhất trong cuộc đời, con người sống thiếu nó thì không có lòng nhân. Biết ơn và đền ơn là đạo lý uống nước nhớ nguồn, ăn trái nhớ kẻ trồng cây.
  • Thoát tội nhờ công đức phóng sinh

    Người đời nói phóng sinh tạo nhiều phước đức không biết có đúng vậy không? Chỉ thấy việc làm của má tôi có kết quả trước mắt là đã cứu tôi một bàn thua trông thấy, nếu không, tôi chắc chắn bị phạt hành chánh mà cũng có thể đi tù vì tội đồng lõa với kẻ trộm. Hay không bằng hên, từ đó về sau tôi thề không ăn thịt chó nữa.
  • Bàn về nghiệp chung và nghiệp riêng của mỗi người

    Nghiệp là thói quen được lặp đi, lặp lại nhiều lần tạo thành sức mạnh chi phối tất cả mọi sinh hoạt trong đời sống con người từ khi mở mắt chào đời, cho đến khi ra đi vào những đời kế tiếp. Nếu chúng ta tu mà không hiểu rõ về nghiệp thì khó mà ứng dụng tu hành đúng cách để đạt tới chỗ giác ngộ, giải thoát hoàn toàn.
  • Biết ơn và đền ơn - Gốc đạo làm người

    Ở đời có hai hạng người mà các bạn cần phải biết! Một hạng người mà sự có mặt của họ là gánh nặng cho người khác và một hạng người khi có mặt trên cuộc đời lại đóng góp rất nhiều lợi ích cho gia đình và xã hội đem lại niềm an vui hạnh phúc cho nhân loại.
  • Cái không biết sẵn giải nghi mê tình

    Con người vốn bám chấp vào thói quen với mức độ kinh khủng. Có người sáng sáng thích ngồi ở góc phố ấy mới chịu. Một người thích ớt cay thì trong bữa không có ớt họ đến nổi khùng. Một người thích ngồi cà phê tại quán nọ vốn chỉ nhìn gì đó phía đối diện… Tất cả sẽ kiến tạo nên tập khí rất khó gỡ.
  • Hiểu về Nhân Quả

    Do nghiệm chứng từ tâm thức mà vấn đề Nhân quả sẽ được hiểu một cách mạch lạc. Tuy vậy, câu nói Nhân nào Quả đó chỉ là câu nói chung chung, nếu hiểu rằng, đôi khi có Nhân nhưng không có Quả, thì sẽ thấy luật bất biến đôi khi cũng phải tùy biến.
  • Hiểu về nhân quả như thế nào cho đúng

    "Dục tri tiền thế nhân-kim sanh thọ giả thị - dục tri lai thế quả - kim sanh tác giả thị". -muốn biết nhân trước đây, hãy xem đời sống hiện tại, muốn biết quả kiếp sau, hãy xem hành động hiện tại.
  • Hiểu về Nhân Quả

    Nhân - quả là một hệ luận diễn tiến khá chặt chẻ, đành rằng nhân-quả tương tục, nhưng không chỉ đơn thuần nhân nào quả đó một cách đơn giản; ví dụ anh A bị anh B làm khổ vì kiếp trước anh B làm khổ anh A. Nếu truy nguyên mãi người nầy làm khổ người kia do người kia làm khổ người nầy, cứ lòng vòng kéo dài mãi thì nguyên nhân đầu tiên do ai và tại sao?
  • Giải nghi về nhân quả

    Gặp hoàn cảnh nghịch làm chúng ta đau khổ mình cũng cười, nợ thì phải trả không oán trách ai hết. Người có tâm tu hành là đã có nhân lành, quí Phật tử biết đến chùa, nghe quí thầy giảng là điều hết sức tốt. Bởi có sẵn nhân lành nên ngày nay tìm tới chỗ lành.
  • Ác khẩu làm tổn thương người khác tất có báo ứng

    Lưới trời lồng lộng, dù là câu nói bông lơn hay lời ác khẩu, cuối cùng cũng đều có nhân quả báo ứng. Có rất nhiều người ngày nay không còn chú ý giữ gìn lời nói của mình, mà dễ dàng hoặc thậm chí cố tình dùng lời nói để sát thương người khác. Họ không còn tin rằng ác khẩu sẽ gây ra tội nghiệp mà bản thân sau này nhất định sẽ phải hoàn trả, như câu chuyện Phật giáo dưới đây…