chuyen hoa benh tat theo quan diem phat phap

Chuyển hóa bệnh tật theo quan điểm Phật pháp

Người Phật tử có chánh kiến cần nhận thức các vấn đề liên quan đến bệnh nghiệp theo quy luật nhân-duyên-quả. Tránh các niềm tin sai lạc, tà kiến, rơi vào mê tín, cầu cúng để cầu mong khỏi bệnh chỉ tiền mất tật mang.
  • Luân hồi chuyển thế là có thật hay chỉ là thứ viển vông hư ảo?

    Luân hồi chuyển thế là có thật hay chỉ là thứ viển vông hư ảo? Nhưng dù ai đó có phản đối, thì lịch sử vẫn không ngừng ghi nhận những minh chứng về luân hồi.
  • Chánh niệm trước ác ma

    Phật giáo không khuôn định “ma” vào một đối tượng cụ thể của lục đạo như các chúng sanh trong địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh… Ví dụ như Ma vương hay Thiên tử ma, Thiên ma Ba tuần là Tha hóa tự tại thiên, trụ ở tầng trời thứ sáu của cõi Dục.
  • Hiểu đúng về nhân quả

    Thực chất thì nhân quả có cấu trúc đa tuyến, nói đúng là nhân-duyên-quả. Nhân quá khứ thì cố định, duyên quá khứ hoặc hiện tại thì linh động, vì thế quả hiện tại cũng biến động theo, lệch hướng so với nhân. Mặt khác, nhân-duyên-quả của tiến trình này lại làm nhân-duyên-quả của các tiến trình khác.
  • Người tham dục nhiều sẽ gặp tử thần đến sớm

    Tử thần ngày đêm chầu chực hằng lấy đi mạng sống của chúng sanh hữu tình để rồi bất chợt cái chết ập đến khiến chúng sanh kinh sợ hãi hùng, hoang mang tột độ vì khi đó con người vô minh đang mải mê hái hoa ngũ dục...
  • Nghiệp và số mệnh đồng hay khác?

    Đạo Phật không phải là ngẫu nhiên luận rồi vô trách nhiệm đối với những hành vi của mình, hay cho rằng mọi chuyện rủi ro, may mắn, bất ngờ đều do bổng dưng, khi không, tự nhiên mà có. Khái niệm về số mệnh hay số phận là quan niệm của các trường phái triết học như Thần ý luận, Đa thần giáo, Túc mệnh luận, Định mệnh luận và Thiên mệnh.
  • Quả báo nghiệp ưa tranh cãi

    Nói lời hòa ái, không tranh cãi (khẩu hòa vô tranh) là hạnh tu căn bản của người con Phật. Trong đời sống cộng trụ, không tranh cãi có vai trò rất quan trọng để thiết lập hòa hợp và thanh tịnh.
  • Nhờ siêng tu nên bớt bệnh

    Ông Nguyễn Tấn Phát, pháp danh Chánh Thành Quy, cư ngụ tại phường Bình Hòa, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương. Trước đây ông là sĩ quan quân đội, mặc dù gia đình theo đạo Phật nhưng ông ít khi đi chùa, lễ Phật hay tụng kinh. Sau bệnh tai biến, ông nghĩ cuộc đời mình tới đây là chấm dứt nên sớm tối đi chùa lễ Phật, tụng kinh để nhờ chư Phật gia hộ cho ông được đi lại khỏe mạnh chứ không mong cầu gì hơn.
  • Suy nghiệm lời Phật: Sát sinh chịu quả báo nặng nề

    Tàn sát, giết hại là một tập khí cố hữu của mọi chúng sinh. Riêng trong loài người, con người không chỉ giết hại loài vật mà còn tổn hại lẫn nhau. Do vì tà kiến nên không ít người hại vật để cúng tế thần linh. Vì cung phụng thân này nên sát sinh để làm thực phẩm. Do vì tham chấp, sân hận, oán thù nên người ta tàn hại lẫn nhau.
  • Nghiệp và số mệnh đồng hay khác?

    Đạo Phật không phải là ngẫu nhiên luận rồi vô trách nhiệm đối với những hành vi của mình, hay cho rằng mọi chuyện rủi ro, may mắn, bất ngờ đều do bổng dưng, khi không, tự nhiên mà có. Khái niệm về số mệnh hay số phận là quan niệm của các trường phái triết học như Thần ý luận, Đa thần giáo, Túc mệnh luận, Định mệnh luận và Thiên mệnh.
  • Sám hối hết tội, có còn thọ quả báo xấu?

    Nhân ác quá khứ thì đã tạo, không thay đổi được. Những điều mà chúng ta có thể làm được là tạo ra nhân mới tốt, duyên mới thiện thì chắc chắn sẽ có quả báo lành. Nếu dư tàn quả báo xấu còn vương lại và xảy đến thì hoan hỷ chấp nhận. Chính tuệ giác (thành quả của Giới-Định-Tuệ) sẽ soi đường cho người tu Phật tiếp cận, chấp nhận sự thật Khổ-Vô thường-Vô ngã để ‘Tâm bất biến trong dòng đời vạn biến’.
  • Làm gì khi kề cận cái chết?

    Lẽ thường, nếu biết rằng phút giây nữa mình sẽ chết thì chắc chắn chúng ta sẽ tận tâm tu tập, cầu nguyện, tuyệt không hề xao lãng. Nhưng ngặt nỗi, ai trong chúng ta cũng nghĩ mình sẽ khó chết, hoặc nếu có chết đi nữa thì cũng còn lâu. Thế nên sự tinh tấn, nhiệt tâm và thành khẩn tu tập nếu có thì cũng được một giai đoạn rồi thôi, đâu cũng lại vào đấy.
  • Tội khẩu nghiệp

    Theo lời Đức Phật dạy con người chúng ta có ba nghiệp: Thân nghiệp, Khẩu nghiệp và Ý nghiệp. Trong đó, khẩu nghiệp dễ tạo phước và ngược lại cũng dễ tạo tội. Vì vậy bài chia sẻ Tội Khẩu Nghiệp sẽ giúp cho chúng ta ý thức hơn về việc tu tập để làm sao tận dụng được lợi ích tích cực và hạn chế tối đa những mặt tiêu cực của miệng để không gây khổ đau cho mình và cho người, thậm chí từ một đến nhiều đời về sau.
  • Đọa ba đường ác

    Ai tạo ác nghiệp thì sẽ bị đọa vào ba đường ác địa ngục, ngạ quỷ và súc sinh. Nhất là tạo những nghiệp ác nặng nề thì chắc chắn sẽ rơi vào địa ngục. Dù không ai biết rõ về địa ngục, trừ các bậc Thánh A-la-hán trở lên và những người tạo trọng tội, nhưng với niềm tin nhân quả sâu sắc, chúng ta cảm nhận được phước báo và tội báo rất rõ ràng.