7 tam can phat khoi khi thuc hanh sam hoi

7 tâm cần phát khởi khi thực hành sám hối

Một là tâm tủi hổ, hai là tâm e sợ, ba là tâm chán xa, bốn là tâm bồ đề; năm là tâm oán thân bình đẳng; sáu là tâm nghĩ báo ân Phật; bảy là tâm oán xét tội tính vốn không.
  • Hiểu đúng về nhân quả

    Thực chất thì nhân quả có cấu trúc đa tuyến, nói đúng là nhân-duyên-quả. Nhân quá khứ thì cố định, duyên quá khứ hoặc hiện tại thì linh động, vì thế quả hiện tại cũng biến động theo, lệch hướng so với nhân. Mặt khác, nhân-duyên-quả của tiến trình này lại làm nhân-duyên-quả của các tiến trình khác.
  • Xin ăn mà không ăn xin

    Trì bình khất thực là một trong những thường pháp của Thế Tôn. Các đệ tử xuất gia của Ngài cũng chọn pháp xin ăn làm phương tiện nuôi sống thân mạng để tu hành, chứng đắc các Thánh quả.
  • Xả oán hờn

    Trong nhà Phật có câu: Tăng hận bất cách túc nghĩa là Tăng (người tu) giận không quá một đêm. Chúng ta là phàm tăng nên tham sân si cũng còn, vì vậy gặp việc trái ý cũng giận. Nhưng giận chút thôi rồi bỏ, chớ không nên chấp chứa.
  • Suy niệm lời Phật: Quen thói thì không biết nhàm chán

    Giải thoát theo Thế Tôn có khi thật cao xa thuộc sự chứng đắc của các bậc Thánh nhưng cũng giản đơn rất gần gũi đời thường. Sống có chánh niệm, làm chủ thân tâm trước cám dỗ của tham dục, ngủ nghỉ, bia rượu cùng các chất gây nghiện khác cũng là giải thoát rất nhiều rồi.
  • Chết đơn giản mà thôi

    Thiết nghĩ, đám tang đúng nghĩa trong Phật giáo là cúng chay, đãi chay, tập trung tụng kinh niệm Phật. Bỏ rượu thịt, không trống kèn (Trừ lễ nhạc theo nghi thức Phật giáo), đàn hát, đốt vàng mã, bớt lãng phí, nhà có khả năng nên miễn điếu, nên quyên tiền viếng vòng hoa và điếu để cúng chùa và làm từ thiện bằng cách đặt thùng từ thiện.
  • Lạ...

    Có một điều lạ, tuy là giới trọng không thay đổi, nhưng trong thời gian càng xa Phật, giới trọng lắm khi bị xem nhẹ hơn điều nhỏ, cái mà linh hoạt gia giảm điều nhỏ thì giới trọng cũng bị linh hoạt gia giảm một cách linh tinh.
  • Ngộ cái gì?

    HỎI: Tôi đọc sách thiền có đoạn ngài Huệ Khả cầu pháp với Tổ Đạt-ma. Tổ hỏi: Ông muốn gì? Đáp: Con muốn được an tâm. Tổ nói: Đưa tâm đây ta an cho. Huệ Khả lúng túng không tìm thấy tâm. Tổ trả lời: Ta đã an tâm cho ông rồi! Ngay đó, Huệ Khả ngộ ra điều Tổ nói. Xin hỏi, ngài Huệ Khả ngộ cái gì? (THANH LONG, long2441983@gmail.com)
  • Lòng vị tha & hạnh phúc

    Bài viết này trước hết sẽ giải thích sự nối kết mật thiết giữa lòng vị tha và hạnh phúc và sau đó xem xét chứng cứ khoa học mà nó chỉ ra sự tương thuộc giữa hai khía cạnh quan trọng này trong xã hội loài người.
  • Suy tư về cuộc sống tâm linh

    Nhiều người không theo tôn giáo nào cả. Đấy là quyền của họ, không ai có quyền bắt buộc họ phải thay đổi quan điểm đó của họ. Điều quan trọng hơn nhiều là cuộc sống của họ phải có một chút ý nghĩa nào đó, có nghĩa là ít nhất họ cũng phải tìm được cho mình hạnh phúc.
  • Sự khổ là đương nhiên và hạnh phúc là tương đối

    Nhờ hành trình dài gian nan, Đức Phật đã nhận ra hình ảnh ở bốn cửa thành cũng chính là sự khổ phổ biến của thế gian, mọi kiếp người, nói cách khác người nhận ra khổ là đương nhiên. Có thân, có nghiệp có khổ. Khổ là một hằng định.