xin dung lam nguoi hap hoi lam chung hoang mang so hai

Xin đừng làm người hấp hối, lâm chung hoang mang sợ hãi

Khi đối diện với cái chết, bên cạnh những nghiệp thiện và bất thiện chúng ta đã tích lũy trong suốt đời sống đã qua, một nhân tố quan trọng khác quyết định quả báo tái sinh là trạng thái của tâm trước lúc chết (hay còn gọi là cận tử nghiệp).
  • Đời người vô thường, hãy làm những việc mình thích

    Cuộc đời có lúc có mất đi mới trân quý cái đang có, có thất ý mới học được khoan dung, có khuyết thiếu mới hiểu được hàm nghĩa hoàn mỹ.
  • Từ vô ngã tới vị tha

    Tịch Thiên cho rằng nếu cứ mãi chấp thủ vào sắc tướng hay hình dáng của hiện hữu bên ngoài thì thực sự là nguồn gốc của đau khổ, làm sinh khởi sân hận, tham muốn và vô số phiền não khác.
  • Quán niệm về Vô Thường để buông bỏ và xả ly

    Vô thường là không có gì thường hằng, tồn tại mãi mà phải thay đổi. Đổi thay từ hình thức đến nội dung, từ vật chất cho đến tinh thần, từ hiện tượng cho đến bản chất.
  • Hạnh phúc thực tại giữa thế giới vô thường

    Cuộc đời vốn vô thường, có sanh ắt có diệt; nhưng sự tịch diệt của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã để lại sự tiếc thương vô vàn cho nhân thế
  • Khổ đau vốn là lẽ sống nên hãy cứ lạc quan

    Thấy khổ liền sợ hãi là tâm lý rất chung của hầu hết con người. Ai cũng muốn sống một cuộc đời bằng phẳng, trôi chảy nhẹ nhàng, càng ít lo toan, càng không có điều bất như ý thì càng tốt. Chính tâm lý luôn cầu bình an này lại làm cho con người dễ gặp thêm nhiều nỗi khổ.
  • Vô thường là lẽ sống

    Vô thường không phải là một điều xấu, nó cũng có mặt tốt: Nếu hạnh phúc không tồn tại mãi mãi, thì sự bất hạnh cũng không vĩnh cửu. Khi hết hạnh phúc, người ta bất hạnh; và người ta cũng trở nên hạnh phúc khi hết bất hạnh.
  • Khi nghĩ đến cái chết: Hãy cảm thấy an vui

    Sống và chết thực sự chỉ là hai mặt của một vấn đề. Chúng ta sống như thế nào thì khi chết ít nhiều chúng ta cũng chết giống như cách của chúng ta sống.
  • Nguyên nhân dẫn đến khổ đau

    Cái nguyên nhân chính là dục tức là lòng ham muốn không có giới hạn như biển sâu không đáy. Con người khổ vì ham muốn sống đời không chết nên cố luyện trường sanh bất tử, ham muốn chiếm đoạt, ham muốn khoái lạc về vật chất lẫn tinh thần, ham muốn tình cảm, nói tóm lại con người ham muốn đủ thứ hết dù phải rơi vào vòng tội lỗi. Tham, sân, si, mạn, nghi và ác kiến là những nguyên nhân dẫn đến khổ đau của kiếp người.
  • Họa phúc tương sinh

    Họa là gốc của Phúc, Phúc là gốc của Họa. Họa – Phúc luân chuyển và tương sinh. Sự biến đổi ấy không thể nhìn thấy được, chỉ thấy cái kết quả của nó. Hai điều Họa Phúc cứ xoay vần với nhau, khó biết được, nên khi được Phúc thì không nên quá vui mừng mà quên đề phòng cái Họa sẽ đến; khi gặp điều Họa thì cũng không nên quá buồn rầu đau khổ mà tổn hại tinh thần.
  • Làm sao trừ được khổ?

    Câu nói cửa miệng của người đời là ‘sướng như tiên’. Kỳ thực thì chư Thiên, chư tiên là những vị có phước báo lớn nhưng vẫn còn khổ. Họ có thể thành tựu phước báo về nhà cửa, thọ mạng, dung sắc và các tiện nghi đời sống thù thắng nhưng các nỗi khổ tâm, phiền não, sinh tử vẫn còn.
  • Người mê tín trước mắt mất điều gì?

    Như chúng ta đã biết, nói đến mê tín dị đoan (một hàm nghĩa xấu), thì ai cũng thoái thác và cho rằng mình không có điều đó. Sự thật,người đã mê tín thì không biết mình đang bị mê tín. Bởi họ đâu có chánh pháp để đối chiếu với sự sai lầm này.
  • Hiểu cho đúng nghĩa vô thường của đạo Phật

    Vô thường là thuật ngữ Phật giáo, ai là Phật tử đều cũng đã từng nghe. Nhưng để hiểu cặn kẽ sâu sắc, với người mới đến với đạo Phật thì cũng phải thao thức mới thấy được.
  • Khổ vui tùy theo hoàn cảnh, tùy theo quan niệm của mỗi người

    Chủ đề khổ vui tùy theo hoàn cảnh, tùy theo quan niệm của mỗi người. Nói rõ hơn, con người có nghiệp thì khổ vui tùy theo quan niệm là một lẽ, nhưng đúng là tùy nghiệp của con người mà thôi.