tam lang nghe

Tâm lắng nghe

Đa số chúng ta hay thích nói mà không không thích nghe người khác nói, nên mới có sự tranh chấp, cãi vả, dẫn đến sống với nhau mà không được hòa hợp. Ta thích nói nhiều hơn và bắt ai cũng nghe theo ý mình, thậm chí ai không nghe thì mình bắt họ phải nghe, nếu không nghe, mình sẽ hăm dọa và tìm cách làm hại.
  • Hoằng pháp là khai thông bế tắc cho mọi người

    Các Tăng Ni sinh có điều kiện học với các giáo thọ sư đều có học vị và tốt nghiệp ở nhiều quốc gia khác nhau, nhiều trường đại học khác nhau và mỗi vị cũng có những lãnh vực chuyên môn khác nhau. Vì vậy, mỗi vị có lập trường riêng theo công trình nghiên cứu của mình, cho nên đôi khi các giáo thọ sư trình bày kiến giải không giống nhau, thậm chí mâu thuẫn nhau.
  • Thành đạo: ý nghĩa nhân bản tuyệt đối

    “Từ đống rác bên đường, một đóa sen xuất hiện, làm đẹp ý mọi người, từ vũng bùn tội lỗi, phiền não của thế gian, xuất hiện một bực Thánh, trí tuệ lợi quần sanh” (Kinh Pháp cú 58, 59). Trong trường hợp khác, Đức Phật cũng khẳng định: “Con người là tối thắng, vì có hai khả năng, một là có khả năng thành tựu Đạo Bồ đề, hai là làm cho Chánh báo (Tâm), Y báo (hoàn cảnh xã hội) đẹp đẽ, an vui, hạnh phúc” (Kinh Anh Lạc).
  • Lời Phật dạy về nhân quả báo ứng

    Nhân quả rất đa dạng và phức tạp, sự diễn biến từ nhân đến quả còn tùy thuộc vào các duyên, nhân quả có thể báo ứng liền tức khắc như chúng ta đang đói, chỉ cần ăn vào một thứ gì đó thì được no và kết quả của nó cũng có thể xảy ra ở tương lai gần hoặc xa.
  • Làm sao để tránh những cơ hiềm

    Tị hiềm nghĩa là tránh trước đi, không làm việc gì đó vì sợ dễ bị nghi ngờ, hiểu lầm, ghét bỏ. Do đó, để thế nhân không nghi ngờ mình, bản thân mỗi vị Tăng phải biết cẩn trọng trong mỗi hành vi, cho dù hành vi đó không trực tiếp gây ra tội, ví như nói năng hay ăn mặc phải trang nghiêm, chỉnh tề; thầy Tỳ-kheo không vào khất thực ở những nhà chỉ có mỗi phụ nữ v.v…
  • Sự an lạc đến từ buông bỏ!

    Với một người bình thường, họ thật không thể hiểu nổi vì sao không có gì trong tay mà lại an lạc được. Với họ, phải có tiền, có quyền hành, có sắc dục mới là hạnh phúc, có hạnh phúc mới có an lạc. Nhưng họ đâu nhận ra, càng có tiền, càng có quyền hay có sắc dục thì những hiểm nguy, những nghi kị tham san của con người càng nhiều.
  • Con đừng học Phật và tu Phật phải luôn song hành với nhau

    Học hiểu là thức tri, mà thức tri là nghiệp lực, luôn bị vô minh và tà kiến che lấp. Nên thức tri dù cao rộng đến đâu đi nữa (bằng cấp, học vị cao nhất) cũng không vượt ra ngoài vòng cương tỏa và chi phối của nghiệp lực.
  • Lời dạy về Hạnh đói ăn, mệt ngủ của Thế Tôn

    Chúng ta không thể nào đem tình phàm để lượng Thánh, tức phán xét về hành vi, lời nói hay ứng xử phi phàm của Phật, Bồ tát hay các thiền sư đã giác ngộ. Bởi tất cả mọi biểu hiện đều trở thành diệu dụng độ sanh của các Ngài.
  • Tu tướng và tu tâm

    Chúng ta ai cũng hiểu cuộc đời là vô thường, nay còn mai mất, nay vầy mai khác, muôn sự không có gì tồn tại vĩnh viễn, bất biến, không thay đổi, cho nên chúng ta nhứt định không tranh cãi, không ngạc nhiên, cũng như không bực bội, khi thấy người khác thay tướng đổi tâm, từ tốt thành xấu, hoặc ngược lại, từ xấu thành tốt.
  • Số mệnh của con người theo quan điểm Phật giáo

    Số mệnh của con người hay con người có số mệnh hay không; đó là vấn đề được đề cập và tranh luận khá nhiều trong triết học cũng như trong lãnh vực tôn giáo từ nghìn xưa cho đến ngày nay.
  • Có nên xem bói hay không?

    Đa số mọi người thường rất thích xem bói, đặc biệt là các quý cô, quý bà (quý ông cũng có nhưng ít hơn), họ luôn cho rằng biết trước mọi việc sẽ cảm thấy an tâm hơn. Thực ra, xem bói không thể cải biến được số mệnh, chỉ có thay đổi cái tâm mới đắc được những điều tốt đẹp.
  • Hỏi về giới thứ sáu và giới thứ năm trong Bát quan trai

    Hiện nay đất nước và dân tộc ta đang chịu nhiều hệ lụy bởi không ít người sa đà vào bia rượu. Người Phật tử giữ giới thứ năm Không uống rượu chính là trí tuệ và từ bi; thương bản thân và gia đình, yêu quê hương và đất nước. Vì vậy, chỉ trừ những trường hợp đặc biệt, còn lại Phật tử cần dõng mãnh nói không với rượu bia.
  • Pháp Luân Công có phải Pháp Môn cao cấp của Phật Gia?

    Lý Hồng Chí và tổ chức Pháp Luân Công khẳng định Pháp Luân Công là Pháp Môn cao nhất của Phật Gia nhưng không đưa ra được bằng chứng nào, trong sáu lần Lý Hồng Chí đưa ra quan điểm của Phật Gia trong sách Chuyển Pháp Luân cũng đều là quan điểm nổi tiếng của Phật Giáo, thậm chí các trang web quảng cáo Pháp Luân Công còn sử dụng hình ảnh, câu truyện của Phật Giáo rồi đổi tên thành Phật Gia.
  • Chữ Tâm trong nghề dạy học theo quan điểm Phật giáo

    Chữ Tâm trong đạo Phật luôn mang lại cho chúng ta sự an lạc và hạnh phúc không chỉ cho mình mà còn cho mọi người; Trong cuộc sống ngày nay, sự tất bật hối hả trong một xã hội công nghiệp hóa như hiện nay đôi khi đã làm cho chúng ta quên đi những giá trị truyền thống đạo đức chuẩn mực hình thành nhân cách con người.