noi ve phu nu nhan ngay 20 10

Nói về phụ nữ nhân ngày 20.10

“Phụ nữ chúng tôi cần được 364 ngày được tôn trọng, chứ không cần một ngày được tôn vinh”.
  • Smartphone và tôi

    Trong thời đại này, xuôi ngược trên mọi nẻo đường Đông-Tây, ta bắt gặp một hình ảnh mới mẻ. Mọi nơi, mọi lúc, nhất là trong xe lửa, xe bus, tàu điện ngầm… người ta chú mục nhìn vào cái màn hình nhỏ xíu của chiếc điện thoại smartphone. Trước đây người ta cũng đọc sách đọc báo trên xe để tận dụng thì giờ, nhưng sách báo của ngày nọ chỉ là phương tiện tạm thời, không thể so sánh với màn hình của smartphone ngày nay. Điều gì đã xảy ra trong thế kỷ XXI này?
  • Hạnh phúc của mỗi người...

    Đúng là: ”Khổ đau là bạn, hoạn nạn là thầy”. Khổ đau là người bạn chân thật, không giấu diếm, khoe khoang, không màu mè, kiểu cách. Nó trực tiếp thức tỉnh chúng ta phải nhìn lại đời mình, xem những giá trị mình đang theo đuổi có thực sự quan trọng như mình nghĩ hay không?! Hoạn nạn cũng vậy, nó đã dạy chúng ta biết dừng lại để nhìn thấy rõ đâu là hạnh phúc chân thật, đâu là chân giá trị của đời sống.
  • Tranh tô màu Phật giáo, tại sao không?

    Nếu phải bình chọn nhân vật cống hiến cho văn hóa Phật giáo năm qua, tôi không ngần ngại đề xuất nhị vị Đại đức Thích Nhuận Đức và Thích Nhuận Thường. Đóng góp của hai thầy, theo tôi, là thầm lặng nhưng vô cùng to lớn cho thế hệ trẻ Phật giáo hiện tại và tương lai.
  • Ta đang là hơi thở chính mình

    Chúng ta đừng bám díu và dính mắc vào điều gì dù đó là việc tốt, chấp thiện là tự trói buộc mình trong đau khổ vấn vương nên không thể an nhiên tự tại trong mọi hoàn cảnh. Ai thương ghét nhiều tức là chấp nhận khổ đau, thương là luyến ái nặng về tình cảm thiếu lý trí nên thương mà không được lâu dài sẽ càng khổ hơn, ghét là cảm xúc khó chịu bực bội chưa hại được ai lại hại chính mình.
  • Nên đặt lòng tin như thế nào?

    Lòng tin hay còn gọi là sự tin tưởng giúp mối quan hệ của con người gắn kết nhau, giúp chúng ta thấy cuộc sống tươi đẹp và ý nghĩa. Nhưng ngược lại, lòng tin cũng khiến người ta dễ rơi vào sự tuyệt vọng, đau khổ và sợ hãi. Vậy chúng ta nên đặt lòng tin như thế nào là phù hợp?
  • Sinh viên phật tử quốc tế nối vòng tay lớn

    Nữ Cư sĩ Thường Xuân Đằng, gốc Đài Loan, sinh viên chuyên ngành Truyền thông đại chúng và Nghệ thuật truyền thông thuộc Đại học Southern Illinois University (SIU), Hoa Kỳ cùng một số đạo hữu phật tử vừa thành lập một tổ chức đặc thù dành cho sinh viên Phật giáo Đài Loan và quốc tế.
  • Tủ áo tràng: nét đẹp chốn thiền môn

    Nhắc đến Phật giáo là nhắc về người tu sĩ với hình ảnh “đầu tròn áo vuông”, tức người cạo bỏ râu tóc và khoác lên mình tấm y áo cà sa (kasāya), với nhiều mảnh vải ghép lại trông như thửa ruộng, nên cũng thường được gọi là “phước điền y”. Bên cạnh chiếc y vàng, biểu tượng cao quý của người xuất gia, thì đối với Phật giáo Việt Nam, còn có tấm áo nhật bình, vạt hò, áo tràng xiên với các màu nâu, lam… là những pháp phục quen thuộc, gần gũi của người tu sĩ.
  • Nhà thơ Trần Lê Khánh: Với tôi, hình ảnh Đức Phật là đẹp nhất

    “… Hình ảnh Đức Phật là hình ảnh đẹp nhất mà tôi đã từng đọc được, từng thấy được và từng được nghe kể. Chính từ chiêm ngưỡng đó ra sự chiêm nghiệm và từ đó tôi đi vào con đường thiền. Nó là một cái gì đó yên lặng. Cái yên lặng tận cùng giúp mình cởi bỏ lớp đạo đức giả của mình ra, cái lớp thành kiến, sở tri kiến để chiêm nghiệm cái đẹp…”.
  • Cứ sống hết mình, đừng sợ vô danh

    Trong cái vô cùng tận, những gì nhỏ nhất nếu thực sự đáng trân quý vẫn không bị bỏ sót. Hàng ngày vẫn có bao nhiêu nhà thông thái cùng nhiều tiền của để ra để nghiên cứu những công trình nghìn năm trước của tiền nhân, những kiến trúc có giá trị lịch sử và thẩm mỹ, có ai quên đâu? Bạn có thấy lý thú khi vai dòng thơ thật ngắn xuất xứ xa lắc vẫn hiện diện trên trang giáo khoa bây giờ?
  • Có tình yêu chân thật hay không?

    Gửi người bạn trẻ: Em viết: “Hạnh phúc chỉ có thật khi có tình yêu đích thật. Nhưng, có tình yêu đích thực hay không? Ba mẹ em đã sống với nhau 30 năm, thế mà vẫn chia tay. Mỗi người đi một ngã. Em đã hai lần thất bại trong tình yêu cho nên em luôn buồn. Em muốn có người bạn để tâm sự.”