ton gia muc kien lien

Tôn Giả Mục Kiền Liên

Tôn giả Mục-kiền-liên là một trong mười vị đệ tử lớn nhất của Đức Phật. Ngài là người con Đại hiếu và thần thông đệ nhất.
  • Nếu có thể dâng mẹ

    Nên con dâng Mẹ quà này/ Quà con quý giá lắm thay Mẹ à!/ Đó là lòng thật thiết tha/ Thành tâm chăm sóc, mặn mà kính yêu.
  • Vu Lan đến giữa lòng người

    Vu Lan đến giữa lòng người/Mục Liên ẩn hiện sáng ngời độ sinh/Nhớ quê, tụng một thời kinh/Lắng nghe tất cả đạo tình mênh mông
  • Hàn Mặc Tử và thơ Phật giáo

    Tinh thần Phật giáo còn ảnh hưởng trong nhiều văn thơ của Tử, nhưng nhiều khi hoặc quá tiềm tàng, hoặc bị hình ảnh thơ lấn đi, nên chúng ta không thấy nếu chúng ta không chú ý, không lưu tâm.
  • Niềm vui của người tu sĩ

    Niềm vui người tu sĩ/ Mỗi ngày bấy nhiêu thôi/ Chứa đầy niềm hạnh phúc/ Đơn giản mà sâu sắc.
  • Tâm thi Phật Đản

    Bạch Thế Tôn !/ Sông đầy vun đắp phù sa/ Cho dù biển mặn tuôn ra nghìn trùng/ Gió mây muôn thuở mông lung/ Thế gian mấy lượt bao dung tình người
  • Hương thiền

    Trong cuộc sống tâm bi trọn giữ/Bao ân tình ái ngữ thâm sâu /Trải qua biến đổi bể dâu /Nghĩa nhân tròn vẹn vui câu hiệp hoà ...
  • Thầy là Bồ Tát hóa thân

    Bài thơ Thầy là Bồ Tát hóa thân do Phật tử Đồng Phương viết tặng thầy Đồng Châu trụ trì chùa Di Đà, thôn 6, Lộc Tân, Bảo Lâm, Lâm Đồng.
  • An Lạc Hạnh

    Sống an hưởng lạc đời người/Đó nguồn hạnh phúc ngự nơi cõi lòng/Khi mà muốn được thong dong/Giới hạnh đạo đức song song giữ gìn
  • Đọc thơ xuân của Tổ Trúc lâm

    Mỗi khi xuân về, sắc xuân hòa quyện đất trời làm cho lòng người luôn rạo rực. Đứng trước mùa xuân, mọi vật dường như hóa thân đổi khác. Chính vì sự hóa ấy, mà mùa xuân đến với mỗi tâm hồn đều có những cảm niệm khác biệt.
  • Đôi bờ giác mê

    Dòng thời gian luân phiên thay đổi,/ Chốn bụi hồng vương mỗi bước chân,/ Ai ai cũng có căn phần,/ Tuỳ theo duyên định tan lần nghiệp xưa ...
  • Giác ngộ

    Giác Ngộ khi xưa cội Bồ Đề,/ Thế Tôn tỏ rõ đường về Chân Như./ Chúng con giờ cứ huyễn hư,/ Đuổi hình bắt bóng cũng từ tâm mê.
  • Mẹ Bát nhã

    Mẹ từ tự tính sinh ra/ Nuôi con khôn lớn dạy xa não phiền/ Nơi võng ru tới mọi miền/ Nương nhân duyên khởi tu thiền quán Không
  • Tôi chọn làm Tỳ Kheo

    Kiếp người mong manh như nhánh cây đầy trái/Gió rung cành, trái xanh, chín, rụng rơi!/Bởi hiểu thế, tôi đắp y cạo tóc/Làm Tỳ khưu vui đạo sống thanh bần