nguoi thien luong khong bao gio nhin vao diem xau cua ke khac

Người thiện lương không bao giờ nhìn vào điểm xấu của kẻ khác

Thiện lương không chỉ thể hiện ở việc không làm tổn thương người khác, có thể giúp đỡ người khác khi gặp nguy nan, mà còn ở chỗ không nhìn vào điểm xấu của người khác.
  • Còn chồi ắt sẽ nảy cây

    Cơn lũ đi qua làng đã được gần bốn tháng. Hai mươi căn nhà tốc mái, bảy cây cổ thụ bật rễ, cầu bắc qua sông bị gãy đôi, trâu bò lợn gà chết không đếm xuể.
  • Tết xưa - Tết nay

    Quá khứ đã đi qua, tương lai thì chưa tới, hãy sống với phút giây hiện tại nhiệm mầu này… Như vậy bạn sẽ nuôi dưỡng tiết xuân lâu dài dù Tết có trôi qua, những chậu vạn thọ, mồng gà, những gốc mai vàng…
  • 3 kiếp luân hồi của hoa bồ đề

    Quả thật, trần duyên cũng giống như kiếp cỏ cây, có ưu nhã khi hoa nở thì cũng phải tiêu điều lúc hoa tàn. Hết thảy mọi tình cảm thế gian, cứ ngỡ là mộng đẹp thì đều không tránh khỏi tuế nguyệt xoay vần, khiến người trong cuộc đành bất lực mà nhìn hoa rơi.
  • Bầu trời từ đáy tâm hun hút

    Tu, có lẽ là chỉnh lại cán cân của mình trước quy luận vận hành của vũ trụ nhân sinh. Phàm thì thân tâm cong vênh tựa bàn cân phế liệu; càng tu càng chỉnh dần cho đến cân bạc, cân vàng, cân kim cương, và hơn thế là cân những ý niệm khởi sinh vốn nhẹ và mong manh hơn cả không khí.
  • Đôi bờ giác mê

    Dòng thời gian luân phiên thay đổi,/ Chốn bụi hồng vương mỗi bước chân,/ Ai ai cũng có căn phần,/ Tuỳ theo duyên định tan lần nghiệp xưa ...
  • Giác ngộ

    Giác Ngộ khi xưa cội Bồ Đề,/ Thế Tôn tỏ rõ đường về Chân Như./ Chúng con giờ cứ huyễn hư,/ Đuổi hình bắt bóng cũng từ tâm mê.
  • Lá thư chia buồn của Einstein

    Chúng ta biết rằng nhà khoa học Albert Einstein có những quan điểm rất gần với nhà Phật. Nhưng rồi cũng sẽ bất ngờ, khi thấy có lúc Einstein nói y hệt, gần như 100% y hệt như giáo lý nhà Phật. Đặc biệt là khi Einstein viết thư chia buồn một người bạn thân năm 1950...
  • Nắm lá trong tay của Thế Tôn

    Trong vô vàn hình ảnh thí dụ mà Thế Tôn thường hay vận dụng khi nói pháp thì nắm lá cây nơi rừng Thân-thứ thật nhiệm mầu vẫn thường được nhắc đến.
  • Hành trình mới lại bắt đầu từ hai tiếng...trụ trì

    Trụ trì rồi, được người ta gọi làm sư phụ. Mới biết gọi thì dễ mà làm không có dễ, sư phụ thì phải đàng hoàng, sư phụ thì phải nghiêm khắc, sư phụ thì phải quan tâm, sư phụ thì thương nhưng vẫn ”đánh”, tự nhiên thấy từ sư phụ sao thiêng liêng quá, ngẫm lại thấy sư phụ mình ghê thiệt.
  • Mẹ Bát nhã

    Mẹ từ tự tính sinh ra/ Nuôi con khôn lớn dạy xa não phiền/ Nơi võng ru tới mọi miền/ Nương nhân duyên khởi tu thiền quán Không
  • Tôi chọn làm Tỳ Kheo

    Kiếp người mong manh như nhánh cây đầy trái/Gió rung cành, trái xanh, chín, rụng rơi!/Bởi hiểu thế, tôi đắp y cạo tóc/Làm Tỳ khưu vui đạo sống thanh bần
  • Hạt chắc

    Có lẽ do một thiện duyên nào đó trong quá khứ nên dù mới gặp lần đầu, thầy trụ trì ngôi chùa rất to đẹp này mời tôi đến bộ ghế trường kỷ ngồi rồi lấy trà bánh ra đãi đằng và vui vẻ chuyện trò cùng tôi khá lâu. Ngoài những câu hỏi xã giao, những chuyện liên quan đến Phật sự, thầy kể cho tôi nghe về nhân duyên và cuộc đời tu hành của thầy…
  • Con cá cô đơn

    Từ lúc nào không rõ, khi bước chân đến nơi làm việc của mình, tôi đã thấy bể cá được đặt trên mặt kệ đá hoa cương; cái kệ vốn là chiếc tủ nhà bếp được tận dụng lại đựng giày dép, vớ tất các loại. Bể nhỏ, bề ngang khoảng bốn tấc, dài hơn nửa thước nên vừa đủ cho hai con cá màu hồng nhạt bơi lội tung tăng.