co nguyen minh ngoc doc buc thu day tam huyet gui hoc tro trong le tri an

Cô Nguyễn Minh Ngọc đọc bức thư đầy tâm huyết gửi học trò trong Lễ tri ân

”Trừ một số ít người sinh ra với sứ mệnh làm vĩ nhân đổi thay thế giới, còn lại đa số chúng ta là những người bình thường. Con nhớ đừng quên điều này để con không bị áp lực với bản thân. Con không đặt ra cho mình những điều to tát mà bỏ qua đi bao khoảnh khắc đáng trân quý mà một người bình thường cần trải nghiệm”.
  • Màu của nắng - Hà Tĩnh quê mình ơi...!

    Sáng nay khi bình minh vừa gõ cửa cũng là lúc ta chợt nhận ra mùa Hè đã đến. Vội vàng gửi lại mùa Xuân sức sống căng tràn, mùa của cây cỏ hoa lá và vạn vật sinh sôi, ta tìm đến mùa Hạ thân thương, tắm mình trong những giọt mưa đầu mùa mát lạnh để rồi lại tất bật với nắng và gió chói chang.
  • Ký ức mùa Phật đản, những kỷ niệm không quên

    Bây giờ, đang vào mùa Phật đản 2642, Phật lịch 2562 - 2018, mỗi mùa Phật đản hiện tại có đủ đầy phương tiện dù là tối thiểu nhất cũng có một lá cờ nhỏ treo trước cửa nhà , để bày tỏ tấm lòng người con Phật hướng đến đức Từ Phụ. Bản thân tôi thì vẫn nguyên chí nguyện “tối thiểu” trong muôn thuở là đi vận động bà con treo cờ, đèn, ít ra là chung quanh thôn xóm mình
  • Nhân duyên chốn thiền môn

    Cuộc sống là một chuỗi màu sắc thi vị với đủ cung bậc cảm xúc nhưng với bất cứ một mối quan hệ nào chúng ta cũng phải biết trân trọng hai chữ “Nhân Duyên”. Với tôi thứ tình cảm thiêng liêng và cao đẹp nhất không gì có thể so sánh bằng tình Thầy Trò trong nhà Phật. Mọi cung bậc cảm xúc buồn vui, thương ghét,… đều thật đáng để gìn giữ và nâng niu.
  • Mộ ngày, bên mộ

    Nhan đề, xin tạm cho phép là một sự chơi chữ (play of words): mộ, từ Hán Việt, là lúc hoàng hôn; từ mộ thứ hai: mồ mả, là nơi kết thúc của đời người. “Mộ ngày”, ở đây, là khoảnh khắc cuối chiều, lúc đốt nén hương trước nơi an nghỉ của vị bác sĩ người Pháp Alexandre E. J. Yersin (22-9-1863 - 1-3-1943).
  • Chuyện robot dạy ngồi thiền

    Sáng, robot nhắc: ”Hãy bước đi như đôi chân mình đang hôn lên mẹ Trái đất”. Tối, nó lại nhắc: ”Nếu bận quá thì cũng phải ngồi thiền 10 phút để lấy lại năng lượng cho trái tim”...
  • Con về làm chú điệu ngày xưa...

    Chiều nay, con lại vô tình gặp thầy cùng chú tiểu đi theo sau thầy.
  • Triết lý vô thường gói gọn trong cánh hoa anh đào

    Trong thế gian này chẳng có gì là mãi mãi. Thanh xuân, cuộc đời cũng như cánh hoa anh đào lìa cành trong độ rực rỡ nhất, để lại bao nuối tiếc khôn nguôi. Tất cả vốn đều vô thường và phù du, ngắn ngủi. Người Nhật yêu hoa anh đào vì sự rụng rơi đúng lúc đẹp nhất của hoa như một biểu tượng mỹ học về cái chết là vì vậy: Sống và chết chỉ là hai mặt của một vấn đề, như hai mặt của một tờ giấy hay hai mặt của đồng xu không hề tách biệt.
  • An Lạc Hạnh

    Sống an hưởng lạc đời người/Đó nguồn hạnh phúc ngự nơi cõi lòng/Khi mà muốn được thong dong/Giới hạnh đạo đức song song giữ gìn
  • Nói nghe nè!

    Nói nghe nè, mình là Phật tử rồi, nên khi đi chùa cần nên biết một vài quy tắc nhất định, nói theo danh từ Phật học là oai nghi của Phật tử. Chứ đừng mặc trên người chiếc áo lam, mang tiếng là Phật tử rồi mà đến chùa không biết cư xử như nào thì kỳ lắm.
  • Mùa xuân đến lại nghĩ về vô thường

    Tôi vẫn hay nói với mọi người về cái vô thường trong triết lý của đạo Phật rằng sinh lão bệnh tử là lẽ thường tình của cuộc đời, ai rồi cũng phải trải qua. Nhưng tôi cũng chỉ là viết như vậy, giống như viết lại lý thuyết về một môn học nào đó một cách sáo rỗng. Để rồi đến khi đi vào thực hành mới thấy mình chẳng hiểu gì và thiếu sót quá nhiều thứ.
  • Ngày Tết, nghĩ về đôi bàn tay

    Không chỉ trong dịp Tết đến xuân về, ai cũng ước mong trong cuộc sống hàng ngày, đôi bàn tay sẽ mãi mãi ươm những mầm xanh cho đời, xây đắp tương lai sáng lạn.
  • Những lời chúc tết của Phật tử dịp đầu năm

    Tết đến, không khí ấm no tràn đầy lại bắt đầu lan theo sự nhộn nhịp, rộn ràng, hân hoan trong tấm lòng người con Phật. Ai ai cũng mang trong mình một sự thành tâm, nguyện cầu, đón chào một năm mới thật an lành, hỷ lạc, yêu thương, một mùa xuân Di Lặc an vui với bao nhiêu hoài bão mới, hương sắc mới.
  • Đọc thơ xuân của Tổ Trúc lâm

    Mỗi khi xuân về, sắc xuân hòa quyện đất trời làm cho lòng người luôn rạo rực. Đứng trước mùa xuân, mọi vật dường như hóa thân đổi khác. Chính vì sự hóa ấy, mà mùa xuân đến với mỗi tâm hồn đều có những cảm niệm khác biệt.