co nguyen minh ngoc doc buc thu day tam huyet gui hoc tro trong le tri an

Cô Nguyễn Minh Ngọc đọc bức thư đầy tâm huyết gửi học trò trong Lễ tri ân

”Trừ một số ít người sinh ra với sứ mệnh làm vĩ nhân đổi thay thế giới, còn lại đa số chúng ta là những người bình thường. Con nhớ đừng quên điều này để con không bị áp lực với bản thân. Con không đặt ra cho mình những điều to tát mà bỏ qua đi bao khoảnh khắc đáng trân quý mà một người bình thường cần trải nghiệm”.
  • Màu của nắng - Hà Tĩnh quê mình ơi...!

    Sáng nay khi bình minh vừa gõ cửa cũng là lúc ta chợt nhận ra mùa Hè đã đến. Vội vàng gửi lại mùa Xuân sức sống căng tràn, mùa của cây cỏ hoa lá và vạn vật sinh sôi, ta tìm đến mùa Hạ thân thương, tắm mình trong những giọt mưa đầu mùa mát lạnh để rồi lại tất bật với nắng và gió chói chang.
  • Ký ức mùa Phật đản, những kỷ niệm không quên

    Bây giờ, đang vào mùa Phật đản 2642, Phật lịch 2562 - 2018, mỗi mùa Phật đản hiện tại có đủ đầy phương tiện dù là tối thiểu nhất cũng có một lá cờ nhỏ treo trước cửa nhà , để bày tỏ tấm lòng người con Phật hướng đến đức Từ Phụ. Bản thân tôi thì vẫn nguyên chí nguyện “tối thiểu” trong muôn thuở là đi vận động bà con treo cờ, đèn, ít ra là chung quanh thôn xóm mình
  • Nhân duyên chốn thiền môn

    Cuộc sống là một chuỗi màu sắc thi vị với đủ cung bậc cảm xúc nhưng với bất cứ một mối quan hệ nào chúng ta cũng phải biết trân trọng hai chữ “Nhân Duyên”. Với tôi thứ tình cảm thiêng liêng và cao đẹp nhất không gì có thể so sánh bằng tình Thầy Trò trong nhà Phật. Mọi cung bậc cảm xúc buồn vui, thương ghét,… đều thật đáng để gìn giữ và nâng niu.
  • Hành trình mới lại bắt đầu từ hai tiếng...trụ trì

    Trụ trì rồi, được người ta gọi làm sư phụ. Mới biết gọi thì dễ mà làm không có dễ, sư phụ thì phải đàng hoàng, sư phụ thì phải nghiêm khắc, sư phụ thì phải quan tâm, sư phụ thì thương nhưng vẫn ”đánh”, tự nhiên thấy từ sư phụ sao thiêng liêng quá, ngẫm lại thấy sư phụ mình ghê thiệt.
  • Mẹ Bát nhã

    Mẹ từ tự tính sinh ra/ Nuôi con khôn lớn dạy xa não phiền/ Nơi võng ru tới mọi miền/ Nương nhân duyên khởi tu thiền quán Không
  • Tôi chọn làm Tỳ Kheo

    Kiếp người mong manh như nhánh cây đầy trái/Gió rung cành, trái xanh, chín, rụng rơi!/Bởi hiểu thế, tôi đắp y cạo tóc/Làm Tỳ khưu vui đạo sống thanh bần
  • Hạt chắc

    Có lẽ do một thiện duyên nào đó trong quá khứ nên dù mới gặp lần đầu, thầy trụ trì ngôi chùa rất to đẹp này mời tôi đến bộ ghế trường kỷ ngồi rồi lấy trà bánh ra đãi đằng và vui vẻ chuyện trò cùng tôi khá lâu. Ngoài những câu hỏi xã giao, những chuyện liên quan đến Phật sự, thầy kể cho tôi nghe về nhân duyên và cuộc đời tu hành của thầy…
  • Con cá cô đơn

    Từ lúc nào không rõ, khi bước chân đến nơi làm việc của mình, tôi đã thấy bể cá được đặt trên mặt kệ đá hoa cương; cái kệ vốn là chiếc tủ nhà bếp được tận dụng lại đựng giày dép, vớ tất các loại. Bể nhỏ, bề ngang khoảng bốn tấc, dài hơn nửa thước nên vừa đủ cho hai con cá màu hồng nhạt bơi lội tung tăng.
  • Bức tâm thư xúc động của Nữ sĩ Quỳnh Dao

    Nữ sĩ Quỳnh Dao dặn dò con lo chuyện hậu sự, trong thư có đoạn: ”Khi còn sống, nguyện là ánh lửa, cháy hết mình tới phút cuối cuộc đời. Lúc chết đi, nguyện là hoa tuyết, lất phất rơi, hóa thành cát bụi”.
  • Ngẫm lại để lớn lên

    Lại nhớ quá trình gian nan tìm đạo, sự tư duy quyết liệt và nghiêm cẩn của Đức Phật để cuối cùng giác ngộ được chân lý, trong đó có quy luật nhân quả. Đời ta do ta tạo dựng và thọ nhận hậu quả việc mình làm, ý mình nghĩ, lời mình nói, không có gì là hư không.
  • Ý nghĩa của bố thí và từ thiện

    Xuất gia, giữ giới, bố thí là một trong những phương pháp thoát bịnh nghèo đói và sanh tử cho mình và người, bởi lẽ thực hành từ thiện và tu hạnh bố thí là xây dựng kho tàng công đức, biển phước bao la không thể nghĩ bàn, là tu tập nghiệp lành.
  • Làm chủ bản thân mình: Gió lớn không lay chuyển được núi

    Nếu như có ai đó nói những lời khiến bạn bị tổn thương, phê bình hay hạ nhục bạn thì bạn sẽ phản ứng thế nào? Bạn sẽ nổi trận lôi đình, hỏa khí bừng bừng mắng lại người ta, bạn sẽ kìm nén cơn giận xuống hay sẽ ung dung bỏ qua?
  • Ở nơi đó có hoa dã quỳ

    Cuối mùa lạnh Vẹn ra đi. Trong một đêm xao xác gió, Vẹn không đủ sức chống chọi với đời, Vẹn như chiếc lá bị gió cuốn bay giữa cánh đồng dã quỳ mờ mờ dưới chân đồi, đi mãi!