nguy hiem hon vach nui sau

Nguy hiểm hơn vách núi sâu

Ở đời có lắm mối nguy, ai cũng sợ nguy hiểm và tìm cách đề phòng. Tuy vậy, theo tuệ giác của Thế Tôn, mối nguy lớn nhất ở đời là không biết như thật về già, bệnh, chết, ưu, bi, khổ, não của kiếp người.
  • Truyện ngắn Sơn Quân: Quả báo

    Sáu Khê chống nạnh hai quai, đầu nghiêng, mắt liếc, xem chừng rất vừa ý cái chòi mới cất cách dốc cầu chừng trăm thước. Nhà y nằm phía trong chỉ với mấy công vườn tạp. Vốn là một kẻ tứ chiếng giang hồ, lười lao động, ham ăn chơi, nên từ khi lập gia đình, y đã bán dần mấy chục công đất của cha mẹ để lại.
  • Cô Nguyễn Minh Ngọc đọc bức thư đầy tâm huyết gửi học trò trong Lễ tri ân

    ”Trừ một số ít người sinh ra với sứ mệnh làm vĩ nhân đổi thay thế giới, còn lại đa số chúng ta là những người bình thường. Con nhớ đừng quên điều này để con không bị áp lực với bản thân. Con không đặt ra cho mình những điều to tát mà bỏ qua đi bao khoảnh khắc đáng trân quý mà một người bình thường cần trải nghiệm”.
  • Màu của nắng - Hà Tĩnh quê mình ơi...!

    Sáng nay khi bình minh vừa gõ cửa cũng là lúc ta chợt nhận ra mùa Hè đã đến. Vội vàng gửi lại mùa Xuân sức sống căng tràn, mùa của cây cỏ hoa lá và vạn vật sinh sôi, ta tìm đến mùa Hạ thân thương, tắm mình trong những giọt mưa đầu mùa mát lạnh để rồi lại tất bật với nắng và gió chói chang.
  • Hóa thân

    Buổi sáng thức dậy, bắt đầu một ngày bình thường, bình thường như mọi ngày, mặt trời vẫn mọc. Tôi đến bàn làm việc, ngồi xuống, mở máy, bấm nút power, chờ đợi, thời gian đủ châm điếu thuốc lá. Tôi bắt đầu công việc.
  • Lang băm

    Trong buổi sáng hôm nay hắn đã trả hết mọi món nợ đời, nợ trần gian. Giờ đây người hắn không còn bốc ra cái "mùi bất lương "nữa . Hắn là một người lương thiện. Ôi được làm người lương thiện , ra đường chó không chạy theo sủa, sung sướng biết bao !!
  • Ngậm ngùi

    - Sáng nay em nói hoa hồng không" mau nước mắt" tại sao bây giờ hoa phượng lại đẵm sương? Phải có cái tàn tạ theo thời gian và phải có cái mới thay thế. Cuộc sống ấy mà, cuộc sống luôn luôn có thay đổi. Luyến tiếc làm gì?
  • Người đàn bà kể chuyện

    Trước khi đến thăm chị Hoàng tôi đã chuẩn bị tinh thần để chứng kiến một cảnh thương tâm. Không thương tâm làm sao được khi đôi vợ chông Hoàng, Lân đang sống hạnh phúc, bỗng chốc tan tành tất cả.
  • Còn Duyên Là Còn Của Mình

    Mấy tháng nay, chùa Phật Đà vắng mặt cặp vợ chồng thuần thành dễ mến. Mỗi chủ nhật, không thấy bóng dáng người phụ trách nấu nước pha trà, cúng dường Phật sống.
  • Vẫn Ung Dung Ngồi!

    Gần một năm nay, những tượng A La Hán được tôn trí phía trước Chùa Phật Đà, ai thấy cũng an tâm mát lòng. Chỉ trừ một số người khó tính, khắc khe từng chút về nghệ thuật chạm trổ điêu khắc, đã có không ít lời phê bình thẳng thắng.
  • Xin Cho Tôi Được Khóc!

    Tôi thật sự thương yêu cuộc đời lắm. Sự sống trở nên linh động làm sao! Ngàn lá cứ vẫy gọi chào tôi! Gió rừng cứ mãi reo vang. Các em tôi hôm nay sao dễ thương quá độ! Mọi người sao đáng yêu đến thế! Nắng chiều sao óng ánh đến thế!
  • Truyện Cây Bút

    “khổ đau là một cái gì đó có thật nhưng hạnh phúc cũng là một điều gì đó có thật”.
  • Chú Tiểu, Mẹ Và Bông Hoa Sứ

    Sự vô tư đôi khi là liều thuốc nuôi dưỡng những tâm hồn thánh thiện. Ngay từ khi chào đời tôi đã không có được sự vô tư ấy. Tôi đã nhìn thấy mẹ của mình. Cái nhìn thoáng qua khi vừa chạm mặt ngưỡng cửa cuộc đời.
  • Bên Trong Cổng Chùa

    Giáo pháp Phật có đến tám vạn bốn ngàn pháp môn nhưng chỉ có một vị. Đó là vị giải thoát. Chúng ta tu niệm tinh tấn một pháp môn nào cũng đạt đến sự an lạc giải thoát. Một trận mưa rào, cây cỏ muôn hoa đều được gội nhuần tươi tốt.