doi sao kho qua

Đời sao khổ quá!

Sống trên đời ai cũng khổ, mỗi người khổ - bất toại ý mỗi kiểu. Một số người bạn của tôi thường than thở: “đời mình sao mà khổ quá, mình không muốn sống nữa”. Vậy đời có hoàn toàn khổ như chúng ta thường nghĩ hay không?
  • Con dù lớn vẫn là con của bố mẹ

    Tình mẹ thường nồng nàn, thắm thiết, nhưng tình cha lại phẳng lặng và tĩnh tại. Thậm chí đôi khi chúng ta gần như không cảm nhận được tình yêu ấy. Nhưng bạn có thấy chăng, bằng một cách nào đó, những ông bố cương nghị vẫn chẳng thể giấu được tình yêu thầm lặng của mình với những đứa con.
  • Khi còn có Mẹ...

    Diệu trở về nhà sau một ngày làm việc vất vả, cảm thấy không còn sức lực. Chồng con đã ngủ ngon trong căn phòng thơm tho mát rượi. Diệu ngồi bệt xuống sàn nhà, tựa lưng vào tường, nước mắt cứ thế trào ra.
  • Vu lan trong tim con: Ngày mai của mẹ và con

    Không biết bao nhiêu lần tôi rưng rưng khi đọc tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ của nữ nhà văn người Hàn Quốc, Shin Kyung-sook. Đó là một người mẹ ở xứ sở Kim chi, mà không hiểu sao, đọc xong tôi lại thấy bà hiện lên đầy thân quen như thể đó là mẹ mình.
  • Bữa cơm tất niên trưa ba mươi của mẹ

    Cho đến bây giờ sau nhiều năm đón Tết đầy đủ sung túc chẳng thiếu thứ gì, nhưng tôi vẫn nhớ mãi bữa cơm tất niên trưa ba mươi Tết ngày ấy. Cả nhà con, cháu, dâu, rể ngồi quây quần bên nhau trên nền chiếu cũ. Thức ăn bữa cơm tất niên thiếu thốn nhiều, vậy mà đầm ấm. Mỗi lần nhìn vào tấm ảnh bữa cơm tất niên mẹ làm 18 năm về trước, tôi xúc động, nước mắt nhòa đi.
  • Cận Tết, nghĩ về Cha...

    Tết đầu tiên Ông ra đi về cõi vĩnh hằng, tôi miên man nghĩ. Mới tháng trước thôi, khi ngồi bên bờ biển Rạch Giá, quay phim những cánh chim chao liện trong gió mai, con tàu cao tốc rời bến, bất giác tôi thốt lên và máy ghi lại: “Lúc này nhớ cha nuôi, ông cũng đi nhiều...”
  • Đọc kinh Phật, đón xuân Mậu Tuất

    Mùa xuân đang tới… Những ngày giữa tháng 2/2018 sẽ là Tết Mậu Tuất. Trong thời điểm qua năm, nhìn thấy tháng ngày trôi nhanh, tự thẹn mình tu học chẳng tới đâu, xin làm hai câu đối để tự răn: ”Tu chưa vững vàng, gà đã cục tác lên chuồng/Học còn lạng quạng, chó đã lăng xăng tới cửa”. Đón Xuân Mậu Tuất, nơi đây, xin mở lại kinh điển, tìm đọc một số liên hệ tới hình ảnh loài chó.
  • Đầu năm hướng về Tam Bảo

    Hãy quên năm cũ với bao phiền muộn. Chúng ta dẫu đứng cao nhất trong loài người thì cũng nên biết một ngày không xa quả địa cầu này sẽ tàn hoại. Những bước chân đầu tiên của năm hướng về Tam bảo, là rút ngắn con đường hướng về nước Phật.
  • Tự tình mùa xuân

    Những tờ lịch cuối năm dương lịch hãy còn vương trên tường, không màng gỡ xuống. Lịch mới chưa thấy treo lên. Thư phòng ngổn ngang sách báo. Bàn viết bày biện giấy tờ và các tập hồ sơ trong ngăn bìa màu này màu kia.
  • Bầu trời từ đáy tâm hun hút

    Tu, có lẽ là chỉnh lại cán cân của mình trước quy luận vận hành của vũ trụ nhân sinh. Phàm thì thân tâm cong vênh tựa bàn cân phế liệu; càng tu càng chỉnh dần cho đến cân bạc, cân vàng, cân kim cương, và hơn thế là cân những ý niệm khởi sinh vốn nhẹ và mong manh hơn cả không khí.
  • Đôi bờ giác mê

    Dòng thời gian luân phiên thay đổi,/ Chốn bụi hồng vương mỗi bước chân,/ Ai ai cũng có căn phần,/ Tuỳ theo duyên định tan lần nghiệp xưa ...
  • Giác ngộ

    Giác Ngộ khi xưa cội Bồ Đề,/ Thế Tôn tỏ rõ đường về Chân Như./ Chúng con giờ cứ huyễn hư,/ Đuổi hình bắt bóng cũng từ tâm mê.
  • Lá thư chia buồn của Einstein

    Chúng ta biết rằng nhà khoa học Albert Einstein có những quan điểm rất gần với nhà Phật. Nhưng rồi cũng sẽ bất ngờ, khi thấy có lúc Einstein nói y hệt, gần như 100% y hệt như giáo lý nhà Phật. Đặc biệt là khi Einstein viết thư chia buồn một người bạn thân năm 1950...
  • Nắm lá trong tay của Thế Tôn

    Trong vô vàn hình ảnh thí dụ mà Thế Tôn thường hay vận dụng khi nói pháp thì nắm lá cây nơi rừng Thân-thứ thật nhiệm mầu vẫn thường được nhắc đến.