chuyen ve nhung chu dieu de thuong o chua toi

Chuyện về những chú điệu dễ thương ở chùa tôi

Thời làm điệu là chuỗi tháng ngày sống hồn nhiên được đong đầy bởi nụ cười và nước mắt. Ngày cạo vá làm chú điệu như con chim non phải tự mình gật gù bên những trang Kinh, trang Luật. Quý thầy dạy điệu theo đó cũng có những khoảnh khắc dở khóc dở cười...
  • Chuyện Đức Phật hóa độ đại tướng quân Sīha

    Lúc bấy giờ đức Phật đang cùng hội chúng cư ngụ tại Vahāvana (Đại lâm), giảng đường Kūtāgārasāla (Trùng Cát), vương quốc Vesāli (Tỳ Xá Ly), của người dân Licchavi.
  • Phật giáo Thừa Thiên Huế

    SÔNG HƯƠNG NƯỚC CHẢY LỮNG LỜ, ĐẠO PHONG TỎ RẠNG ĐÔI BỜ BÓNG SOI. Câu ca dao, tạm gọi là ca dao trên đây tuy chưa được phổ cập rộng, nhưng cũng đủ phản ảnh cuộc sống Đời và Đạo lặng lẽ gắn kết một cách thanh thản của đất Thần Kinh.
  • Chuyện về con đà điểu: Thấy gì trong cát

    Hãy là kẻ biết điều hợp lý, bạn chưa thử hết mọi thứ mà. Một kẻ ngu có thể giả mù nhưng ai biết con đà điểu đó thấy gì trong cát”. (Samuel Beckett)
  • Cảm niệm ngày Phật Thành Đạo

    Ngày Phật Thành Đạo là dấu ấn quan trọng trong lịch sử nhân loại, là sự ra đời của đạo Phật, sự ra đời của những con người mang theo thông điệp hòa bình, góp phần xây dựng nền tảng đạo đức xã hội với chất liệu từ bi hỷ xả, nhằm giúp cho con người sống yêu thương nhau bằng trái tim hiểu biết.
  • Khổ - Khổ

    Lũ lụt là chuyện thường xuyên mỗi năm giành cho quê hương xứ Quảng, người ta gọi là Thiên tai, tùy năm, có lúc lớn có lúc nhỏ, nhưng hầu như không năm nào mà không bão lũ lụt lội. Giờ đây, vài năm trở lại, thêm một Nhân tai nữa, đó là xả đê mùa lũ; ngoài thiệt hại hoa màu, mạng sống con người không thể tránh khỏi.
  • Ngôi chùa trong tâm

    Mùa đông năm nay thật đặc biệt, dù đã đến tháng mười một rồi nhưng ở miền nam trời vẫn còn mưa lai rai trong khi vẫn chưa thấy lạnh như mọi năm. Thế nhưng hai hôm nay đột nhiên trời trở lạnh, vào những lúc sáng sớm tinh mơ đi thiền hành trong sân với cái lạnh se se cảm thấy thú vị làm sao!
  • “May rủi - hoạ phước” dưới góc nhìn của Phật giáo

    Quan niệm, nhận thức của con người về phước (phúc) và họa hay may và rủi, được và mất, lợi và hại rất chủ quan. Bản chất của phước, họa cũng như mọi điều khác trong thế giới sự vật, hiện tượng từ vật chất cho đến tinh thần đều là duyên sinh, không có thực thể, thực tướng. Một người đi trễ chuyến xe, tự cho là mình rủi.
  • Trong gió, cuối năm

    Tháng mười một, gió. Se sắt ở nơi này, buốt tê chốn khác, trên cả ba miền Nam-Trung-Bắc. Xuyến xao gió. Nhung nhớ gió. Giữa niềm xao động ấy, nhận được tập hồi ký của người bạn. Và bồi hồi! Đó là tình cảm chiếm ngự tâm hồn khi đọc những trang hồi ức của người bạn cũ, giờ đây ở nơi xa và đang chống chọi những cơn đau đớn của căn bệnh khó để vội vàng ghi lại những gì đã nung nấu trong lòng qua bao năm tháng, trong ước muốn lưu lại tâm tình chân thật, gửi đến người thân.
  • Tương quan hay chẳng là gì?

    Chia lìa, phân cách hình như lại cũng là một cách thế tồn tại của vạn hữu. Nguyên tắc đó có nói một đời cũng không hết, nhưng đầu mối của nó nhiều khi chỉ là một chuyện nhỏ, rất nhỏ. Chuyện có thể bắt đầu từ một ngày mưa nhân gian trên con phố đầy ắp thiên hạ.
  • Không nên đánh nhau khi đang tức giận

    Không nên “đánh nhau” trong lúc đang tức giận vì giận mất khôn nhưng chờ lúc bớt giận mới đánh vì lúc đó mình biết đánh như thế nào. Đó là nguyên tắc của người võ sĩ và kẻ trí.