doi nguoi nhac len duoc thi cung buong xuong duoc

Đời người nhấc lên được thì cũng buông xuống được

Làm người, chỉ khi nào có thể vượt qua nghịch cảnh mới có thể vươn được đến tầng cao hơn. Quan trọng hơn là làm sao để nhận biết được chính mình một cách thanh tỉnh.
  • Người thiện lương không bao giờ nhìn vào điểm xấu của kẻ khác

    Thiện lương không chỉ thể hiện ở việc không làm tổn thương người khác, có thể giúp đỡ người khác khi gặp nguy nan, mà còn ở chỗ không nhìn vào điểm xấu của người khác.
  • Còn chồi ắt sẽ nảy cây

    Cơn lũ đi qua làng đã được gần bốn tháng. Hai mươi căn nhà tốc mái, bảy cây cổ thụ bật rễ, cầu bắc qua sông bị gãy đôi, trâu bò lợn gà chết không đếm xuể.
  • Tết xưa - Tết nay

    Quá khứ đã đi qua, tương lai thì chưa tới, hãy sống với phút giây hiện tại nhiệm mầu này… Như vậy bạn sẽ nuôi dưỡng tiết xuân lâu dài dù Tết có trôi qua, những chậu vạn thọ, mồng gà, những gốc mai vàng…
  • Hương thiền

    Trong cuộc sống tâm bi trọn giữ/Bao ân tình ái ngữ thâm sâu /Trải qua biến đổi bể dâu /Nghĩa nhân tròn vẹn vui câu hiệp hoà ...
  • Những dấu lặng...

    Tôi thích lang thang trên mạng để gặp cái gì vui thì ghé vào xem. Internet cũng cung cấp một cái thú qua việc trao đổi thư từ với bạn bè, từ những chuyện cá nhân lãng xẹc đến chuyện nghiêm chỉnh như chính trị, văn hóa, xã hội, khoa học. Nhiều lúc lại cứ tưởng ngồi laptop hay bấm smart phone trên Facebook là “trên thông thiên văn, dưới thông địa lý”.
  • Bài học đầu tiên về chữ Ngã

    Lời nhắc của anh về vô ngã, quên mình, đường dài... giúp tôi ngộ ra và viết được chút xíu. Và tôi xem đấy cũng là Phật pháp, dù anh ấy là công chức chuyên nghiệp và tủ sách phong phú của anh không có một quyển nào của nhà Phật.
  • Lòng từ của Hiếu

    Về tới nhà, chú vội vàng bỏ hết những xách đồ mới mua đó rồi chạy lên nhà trên để lấy nhang. “Phải chôn chú sẻ cẩn thận mới được”, chú thầm nghĩ vậy và đi thẳng ra sau vườn nhà, đào ngay một cái “huyệt” nho nhỏ, vừa vặn với chú sẻ đáng thương.
  • Mài gươm trí tuệ

    Lúc mới bắt đầu đi chùa, mình thích nghe quý thầy, cô giảng pháp, thường khuyên mình nên ‘tu mau kẻo trễ’. Thế là mỗi đêm mình đến chùa tụng niệm, hành trì, cúng dường, công quả. Thấm thoát mà năm, mười năm đã trôi qua. Nhớ lại ngày quý thầy, cô nhắc nhở, giờ thì đầu đã hoa râm nhưng chưa biết tu theo kiểu gì?
  • Một chút lan man

    Ngẫm lại “sự đời’’, tôi thấy hình như hầu hết chúng ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai. Nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái kia cái khác mới là sống. Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ! Hừm! Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại. Quả là lý thú! Tóm lại, ta chẳng biết quý những giây phút hiện tại.
  • Thầy là Bồ Tát hóa thân

    Bài thơ Thầy là Bồ Tát hóa thân do Phật tử Đồng Phương viết tặng thầy Đồng Châu trụ trì chùa Di Đà, thôn 6, Lộc Tân, Bảo Lâm, Lâm Đồng.
  • Sự linh ứng của Bồ tát Quán Thế Âm

    Năm ngoái, trong quá trình thi công nhà ở Trà Vinh, nhờ hay lân la với các hộ lân cận nên tôi được biết câu chuyện nhiệm mầu của Bồ-tát Quán Thế Âm.
  • Niệm Phật & hồi hướng

    Lúc còn nhỏ, không hiểu vì lý do gì mà đột nhiên tôi có khối u ở cổ, ăn uống chẳng được, cơ thể mệt mỏi, đau nhức lắm. Lúc đầu bác sĩ ở tỉnh tưởng là viêm tuyến giáp nên cho uống thuốc kháng sinh, uống được một tuần nhưng khối u càng lúc càng to. Bố mẹ tôi hoảng quá liền cho tôi xuống Sài Gòn khám, bác sĩ bảo phải mổ gấp, nếu để lâu thêm sợ nguy hiểm đến tính mạng. Bố mẹ tôi sững sờ giây lát, đâu ngờ bệnh nặng đến như vậy…
  • Một thoáng chùa Di Đà trong tôi ngày trở lại

    Vậy là những ngày tháng ba mưa phùn ẩm ướt hòa quyện chút hanh khô của mùa xuân đã qua đi để nhường chỗ cho chút nắng vàng rực rỡ và những cơn gió mỏng manh của tháng tư ấm áp. Những cơn mưa bất chợt phút giao mùa và cả những âm thanh đặc biệt của tháng tư khiến ta như lâng lâng giữa bao miền cảm xúc.