chuyen ve ao vong lam

Chuyện về Ảo vọng lâm

Khoảng một ngàn năm sau khi Đức Phật nhập Niết-bàn, tại khu rừng Ảo Vọng thuộc vương quốc Phù Sinh, có một cuộc tàn sát đẫm máu diễn ra, khiến cho muông thú sống trong cảnh tối tăm hoảng loạn. Loài Sư tử vốn là vua thống trị khu rừng này bằng Chánh pháp do chính Đức Phật truyền lại đã bị lật đổ bởi loài Lang sói hiểm độc.
  • Truyện ngắn Sơn Quân: Quả báo

    Sáu Khê chống nạnh hai quai, đầu nghiêng, mắt liếc, xem chừng rất vừa ý cái chòi mới cất cách dốc cầu chừng trăm thước. Nhà y nằm phía trong chỉ với mấy công vườn tạp. Vốn là một kẻ tứ chiếng giang hồ, lười lao động, ham ăn chơi, nên từ khi lập gia đình, y đã bán dần mấy chục công đất của cha mẹ để lại.
  • Lòng từ của Hiếu

    Về tới nhà, chú vội vàng bỏ hết những xách đồ mới mua đó rồi chạy lên nhà trên để lấy nhang. “Phải chôn chú sẻ cẩn thận mới được”, chú thầm nghĩ vậy và đi thẳng ra sau vườn nhà, đào ngay một cái “huyệt” nho nhỏ, vừa vặn với chú sẻ đáng thương.
  • Sự linh ứng của Bồ tát Quán Thế Âm

    Năm ngoái, trong quá trình thi công nhà ở Trà Vinh, nhờ hay lân la với các hộ lân cận nên tôi được biết câu chuyện nhiệm mầu của Bồ-tát Quán Thế Âm.
  • Nội tâm của bạn vì đâu mà đánh mất?

    Lòng người như mặt nước, chỉ một cơn gió nhẹ liền có thể khuấy động. Huống hồ thế giới đèn đỏ rượu xanh này khắp nơi đều là mê hoặc, nhà cao cửa rộng, xe cộ đắt tiền, kim tiền mỹ nữ, danh lợi địa vị…
  • Chuyện robot dạy ngồi thiền

    Sáng, robot nhắc: ”Hãy bước đi như đôi chân mình đang hôn lên mẹ Trái đất”. Tối, nó lại nhắc: ”Nếu bận quá thì cũng phải ngồi thiền 10 phút để lấy lại năng lượng cho trái tim”...
  • Đọc kinh Phật, đón xuân Mậu Tuất

    Mùa xuân đang tới… Những ngày giữa tháng 2/2018 sẽ là Tết Mậu Tuất. Trong thời điểm qua năm, nhìn thấy tháng ngày trôi nhanh, tự thẹn mình tu học chẳng tới đâu, xin làm hai câu đối để tự răn: ”Tu chưa vững vàng, gà đã cục tác lên chuồng/Học còn lạng quạng, chó đã lăng xăng tới cửa”. Đón Xuân Mậu Tuất, nơi đây, xin mở lại kinh điển, tìm đọc một số liên hệ tới hình ảnh loài chó.
  • Nắm lá trong tay của Thế Tôn

    Trong vô vàn hình ảnh thí dụ mà Thế Tôn thường hay vận dụng khi nói pháp thì nắm lá cây nơi rừng Thân-thứ thật nhiệm mầu vẫn thường được nhắc đến.
  • Hạt chắc

    Có lẽ do một thiện duyên nào đó trong quá khứ nên dù mới gặp lần đầu, thầy trụ trì ngôi chùa rất to đẹp này mời tôi đến bộ ghế trường kỷ ngồi rồi lấy trà bánh ra đãi đằng và vui vẻ chuyện trò cùng tôi khá lâu. Ngoài những câu hỏi xã giao, những chuyện liên quan đến Phật sự, thầy kể cho tôi nghe về nhân duyên và cuộc đời tu hành của thầy…
  • Làm chủ bản thân mình: Gió lớn không lay chuyển được núi

    Nếu như có ai đó nói những lời khiến bạn bị tổn thương, phê bình hay hạ nhục bạn thì bạn sẽ phản ứng thế nào? Bạn sẽ nổi trận lôi đình, hỏa khí bừng bừng mắng lại người ta, bạn sẽ kìm nén cơn giận xuống hay sẽ ung dung bỏ qua?
  • Ở nơi đó có hoa dã quỳ

    Cuối mùa lạnh Vẹn ra đi. Trong một đêm xao xác gió, Vẹn không đủ sức chống chọi với đời, Vẹn như chiếc lá bị gió cuốn bay giữa cánh đồng dã quỳ mờ mờ dưới chân đồi, đi mãi!
  • Tu tập phạm hạnh

    Phạm hạnh, thánh hạnh hay tịnh hạnh là lối sống trong sạch, thanh tịnh, minh triết của các đệ tử Thế Tôn. Chính đời sống tối giản về thọ dụng, nghiêm túc về giới luật, tinh cần thanh lọc tâm của các Tỳ-kheo được gọi là phạm hạnh. Chính các yếu tố hỗ trợ này sẽ giúp cho hành giả có nhiều thuận duyên để kiến lập Giới-Định-Tuệ và thành tựu giải thoát.
  • Đi về phía mặt trời

    Lập đông, mặt trời cũng muốn trốn tránh cái lạnh của núi rừng nên chui tọt vào đám mây khuất sau những ngọn cây cổ thụ từ lúc nào. Bản làng chìm trong màn sương giăng mỏng tang mờ mờ ảo ảo. Gió rít mạnh từng cơn phả vào hai má Thanh rát bỏng. Không gian im ắng lạ. Chỉ còn đôi ba tiếng chim con lạc bầy cất tiếng gọi mẹ. Thanh đoán thế, bởi dù sao cô cũng đã gắn bó với nơi đây gần hết học kỳ.
  • Tại sao tha thứ không phải là làm cho người khác mà là cho chính mình?

    Cuộc sống phức tạp với những va chạm, mâu thuẫn khiến ta khó tránh khỏi những lúc không hài lòng với nhau, gây tổn thương cho nhau. Tuy nhiên, người xưa vẫn dạy rằng “lùi một bước biển rộng trời trong”. Vậy sức mạnh nào có thể cho ta dũng khí để “lùi một bước” trong những va chạm như thế?