chuyen ve ao vong lam

Chuyện về Ảo vọng lâm

Khoảng một ngàn năm sau khi Đức Phật nhập Niết-bàn, tại khu rừng Ảo Vọng thuộc vương quốc Phù Sinh, có một cuộc tàn sát đẫm máu diễn ra, khiến cho muông thú sống trong cảnh tối tăm hoảng loạn. Loài Sư tử vốn là vua thống trị khu rừng này bằng Chánh pháp do chính Đức Phật truyền lại đã bị lật đổ bởi loài Lang sói hiểm độc.
  • Truyện ngắn Sơn Quân: Quả báo

    Sáu Khê chống nạnh hai quai, đầu nghiêng, mắt liếc, xem chừng rất vừa ý cái chòi mới cất cách dốc cầu chừng trăm thước. Nhà y nằm phía trong chỉ với mấy công vườn tạp. Vốn là một kẻ tứ chiếng giang hồ, lười lao động, ham ăn chơi, nên từ khi lập gia đình, y đã bán dần mấy chục công đất của cha mẹ để lại.
  • Lòng từ của Hiếu

    Về tới nhà, chú vội vàng bỏ hết những xách đồ mới mua đó rồi chạy lên nhà trên để lấy nhang. “Phải chôn chú sẻ cẩn thận mới được”, chú thầm nghĩ vậy và đi thẳng ra sau vườn nhà, đào ngay một cái “huyệt” nho nhỏ, vừa vặn với chú sẻ đáng thương.
  • Sự linh ứng của Bồ tát Quán Thế Âm

    Năm ngoái, trong quá trình thi công nhà ở Trà Vinh, nhờ hay lân la với các hộ lân cận nên tôi được biết câu chuyện nhiệm mầu của Bồ-tát Quán Thế Âm.
  • Chuyện về những chú điệu dễ thương ở chùa tôi

    Thời làm điệu là chuỗi tháng ngày sống hồn nhiên được đong đầy bởi nụ cười và nước mắt. Ngày cạo vá làm chú điệu như con chim non phải tự mình gật gù bên những trang Kinh, trang Luật. Quý thầy dạy điệu theo đó cũng có những khoảnh khắc dở khóc dở cười...
  • Lời hay thì không thật, lời thật thì không hay

    Đó là một trong những lời dạy nổi tiếng được Lão Tử để lại cho hậu nhân, đến giờ vẫn còn nguyên giá trị: “Lời hay thì không thật, lời thật thì không hay”.
  • Câu chuyện tu hành của bốn chị em Phong, Hoa, Tuyết, Nguyệt tại vùng đất Phật Đại Lý

    Gần 800 năm trước, vùng đất mà ngày nay là Vân Nam, Trung Quốc, từng là một vương triều có lịch sử tồn tại hơn 300 năm. Đó là Vương quốc Đại Lý, nơi gắn liền với những nhân vật và cảnh phim trong “Thiên Long Bát Bộ” của nhà văn Kim Dung.
  • Vác lễ nặng trèo núi cao lên chùa thiêng vì sao vẫn không được Thần Phật phù hộ?

    Vào đúng ngày Phật đản, phú ông chuẩn bị lễ vật chu đáo, không quản công sức tự trèo núi cao ngàn bậc để dâng lễ cúng Phật. Trong lòng ông chắc mẩm rằng lần này sẽ được Thần Phật phù hộ, nhưng chuyện không ngờ đã xảy ra.
  • Vì người mà tạo nghiệp ác thì chính mình phải chịu tội

    Con người có rất nhiều khả năng, làm được rất nhiều việc, có những việc làm rất phi thường, nhưng hình như hầu hết lại thiếu khả năng nhận trách nhiệm và lỗi lầm của chính bản thân mình.
  • Thư tiễn một người đi

    Điều quan trọng nhất, theo luật Phật, là đương sự phải đến và đi trong sự minh bạch. Còn là nhà sư thì hoằng pháp, về đời thì vẫn tiếp tục hộ pháp. Phật giáo có chỗ đứng cho cả tăng lẫn tục.
  • Tình thương sẽ không còn khi người ta cần ngon miệng

    Tình thương là cây linh dược trị lành mọi bệnh khổ của chúng sanh. Vậy mà, con người nỡ đang tay bẻ cành chặt nhánh khiến nó sắp lụi tàn. Cũng may! Nó còn sót lại vài cành già và đang nẩy ít chồi non.
  • Bài học từ cậu bé tật nguyền

    Khi tôi 26 tuổi, tôi hạ sinh một bé trai kháu khỉnh. George có mái tóc đen, mắt xanh và cặp lông nheo dài tôi chưa bao giờ thấy ai có được như vậy. Cu cậu bắt đầu nói khi được chín tháng, đi được khi được mười tháng và có thể bay nhảy khi được hai tuổi. Cậu bé là niềm vui của tôi, và tôi yêu thương thằng bé hơn cả tình thương mà tôi có.
  • Đò ơi, chuyến đò chở cả kiếp nhân sinh

    Mọi xuất xứ của tam nghiệp đều cần đến những quyết định. Cõi trầm luân là một dòng sông. Tôi bất giác đọc trộm câu thần chú của Phật giáo Bắc Truyền: Yết đế, yết đế, ba la yết đế, ba la tăng yết đế, bồ đề tát bà ha. Hãy qua sông, hãy lên đường, và xin nhớ, chọn đúng một con đò. Đò ơi !
  • Tình mẫu tử chân chính là một quá trình rút lui khéo léo

    Có người đặt ra câu hỏi: “Cha mẹ sinh con ra để làm gì? Để có người nối dõi tông đường hay có người chăm sóc khi về già?”. Có rất nhiều câu trả lời khác nhau, nhưng câu trả lời cuối cùng khiến nhiều người suy nghĩ là: “Vì để trả giá và để tận hưởng”.