tren vai con ngoi sao ba roi rung

Trên vai con, ngôi sao Ba rơi rụng

Thế đấy, khi người ta đánh mất đi điều gì đó thì mới nhận ra nó quan trọng đến thế nào. Nhưng cuộc sống này ngắn ngủi lắm, nên đừng để những nuối tiếc, phiền muộn của quá khứ làm bạn quên đi những niềm vui của thực tại...
  • Thần chú Dược Sư mầu nhiệm

    Tôi xin kể lại câu chuyện vừa xảy ra trong gia đình vào mùa Vu lan vừa qua để cảm ơn chư Phật đã gia hộ và sự mầu nhiệm khi tụng niệm thần chú Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Như Lai.
  • Đời sao khổ quá!

    Sống trên đời ai cũng khổ, mỗi người khổ - bất toại ý mỗi kiểu. Một số người bạn của tôi thường than thở: “đời mình sao mà khổ quá, mình không muốn sống nữa”. Vậy đời có hoàn toàn khổ như chúng ta thường nghĩ hay không?
  • Vu lan trong tim con: Ngày mai của mẹ và con

    Không biết bao nhiêu lần tôi rưng rưng khi đọc tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ của nữ nhà văn người Hàn Quốc, Shin Kyung-sook. Đó là một người mẹ ở xứ sở Kim chi, mà không hiểu sao, đọc xong tôi lại thấy bà hiện lên đầy thân quen như thể đó là mẹ mình.
  • Vu Lan nỗi niềm thầm chấp bút

    Đối với con – một người xuất gia trẻ, giờ đây, một cái nắm tay âu yếm của mẹ, một lời quở phạt nghiêm khắc của cha sao mà xa xỉ thế? Nghĩ về thâm ân của hai đấng sinh thành chưa đáp trọn mà lòng con thêm tủi hổ.
  • Vu lan trong tim con: Vu lan về...

    Mỗi năm khi tiết thu mát dịu, từng đám mây trắng dày đặc trên bầu trời che đi những hạt nắng yếu ớt và từng cơn mưa rơi… là báo hiệu mùa Vu lan lại về.
  • Vu lan trong tim con: Nguyện tu tốt để đền ơn Mẹ đã tảo tần

    Đầu tháng bảy, mưa rả rích suốt ngày. Tôi nhớ lại khi mình còn bé, có những ngày trời cũng mưa như vậy, cũng gió như vậy, tôi ngồi trước thềm nhà cùng anh trai trông ngóng bóng Mẹ về.
  • Vu lan trong tim con: Nhớ cha mẹ nhưng con không khóc đâu

    Ngày nhỏ, cứ mỗi độ trăng tròn tháng Bảy là con theo gót mẹ đến chùa lễ Phật, tụng kinh. Vào dịp đó, ấn tượng trong con là hình ảnh Tăng đoàn khoác lên mình màu huỳnh y đẹp thanh thoát, nở trên môi một nụ cười hoan hỷ đón ngày Tự tứ - ra hạ sau ba tháng an cư.
  • Viết cho em, cho ngày theo gió bay về trời

    Suốt những năm sau này tôi vẫn luôn mang theo nỗi tò mò về em, cũng mang một chút tiếc nuối rằng “giá như…”. Nhưng tôi luôn tâm niệm một điều: Hãy đối xử với người xung quanh như với chính thân nhân của mình trong tiền kiếp. Bởi cuộc đời ngắn ngủi lắm, chỉ một thoáng thôi là ai đó sẽ bay về trời, lúc ấy có muốn yêu thương cũng chẳng kịp nữa rồi.
  • Ân tình tháng Bảy

    Ngày 27/7, xin dâng trọn tấm lòng hướng về các anh hùng liệt sĩ. Công ơn của các anh sẽ sống mãi với non sông đất nước Việt Nam, sẽ bất tử trong tâm tư ký ức của bao thế hệ người Việt luôn nghìn trùng thương nhớ.
  • Cuộc đời là những chuyến đi xa

    Chuyến đi xa của một đời người sau mấy mươi năm hiện hữu trên thế gian, đó là sự trở về với miền đất lạnh. Vở kịch đời kéo màn khép lại, vai diễn cha, mẹ, anh, chị, con, cháu,... xem như đã hoàn thành. Nhưng hành trình luân hồi thì không dừng lại ở đó. Một đời sống mới lại được bắt đầu. Hành trang mà ta mang theo sau mỗi kiếp lai sinh là gì, đó chỉ là những nghiệp thiện ác và duyên đã tạo.
  • HT.Thích Đức Phương và những lời dạy của Người

    Trong cuộc hội ngộ chân tình, tôi có nhân duyên sinh ra và lớn lên tại Huế, nơi được mệnh danh là vùng đất Kinh Kỳ, nơi có những đền đài lăng tẩm, với dòng Sông Hương xanh biếc, với Đỉnh núi Ngự Bình oai hùng, ngọn Bạch Mã kỳ vĩ, những ngôi Cổ Tự uy nghiêm, những âm thanh tụng kinh vang vọng bên những ngôi chùa nằm cạnh đoạn đường Điện Biên Phủ.
  • Nguy hiểm hơn vách núi sâu

    Ở đời có lắm mối nguy, ai cũng sợ nguy hiểm và tìm cách đề phòng. Tuy vậy, theo tuệ giác của Thế Tôn, mối nguy lớn nhất ở đời là không biết như thật về già, bệnh, chết, ưu, bi, khổ, não của kiếp người.
  • Cô Nguyễn Minh Ngọc đọc bức thư đầy tâm huyết gửi học trò trong Lễ tri ân

    ”Trừ một số ít người sinh ra với sứ mệnh làm vĩ nhân đổi thay thế giới, còn lại đa số chúng ta là những người bình thường. Con nhớ đừng quên điều này để con không bị áp lực với bản thân. Con không đặt ra cho mình những điều to tát mà bỏ qua đi bao khoảnh khắc đáng trân quý mà một người bình thường cần trải nghiệm”.