cuoc doi la nhung chuyen di xa

Cuộc đời là những chuyến đi xa

Chuyến đi xa của một đời người sau mấy mươi năm hiện hữu trên thế gian, đó là sự trở về với miền đất lạnh. Vở kịch đời kéo màn khép lại, vai diễn cha, mẹ, anh, chị, con, cháu,... xem như đã hoàn thành. Nhưng hành trình luân hồi thì không dừng lại ở đó. Một đời sống mới lại được bắt đầu. Hành trang mà ta mang theo sau mỗi kiếp lai sinh là gì, đó chỉ là những nghiệp thiện ác và duyên đã tạo.
  • HT.Thích Đức Phương và những lời dạy của Người

    Trong cuộc hội ngộ chân tình, tôi có nhân duyên sinh ra và lớn lên tại Huế, nơi được mệnh danh là vùng đất Kinh Kỳ, nơi có những đền đài lăng tẩm, với dòng Sông Hương xanh biếc, với Đỉnh núi Ngự Bình oai hùng, ngọn Bạch Mã kỳ vĩ, những ngôi Cổ Tự uy nghiêm, những âm thanh tụng kinh vang vọng bên những ngôi chùa nằm cạnh đoạn đường Điện Biên Phủ.
  • Nguy hiểm hơn vách núi sâu

    Ở đời có lắm mối nguy, ai cũng sợ nguy hiểm và tìm cách đề phòng. Tuy vậy, theo tuệ giác của Thế Tôn, mối nguy lớn nhất ở đời là không biết như thật về già, bệnh, chết, ưu, bi, khổ, não của kiếp người.
  • Cô Nguyễn Minh Ngọc đọc bức thư đầy tâm huyết gửi học trò trong Lễ tri ân

    ”Trừ một số ít người sinh ra với sứ mệnh làm vĩ nhân đổi thay thế giới, còn lại đa số chúng ta là những người bình thường. Con nhớ đừng quên điều này để con không bị áp lực với bản thân. Con không đặt ra cho mình những điều to tát mà bỏ qua đi bao khoảnh khắc đáng trân quý mà một người bình thường cần trải nghiệm”.
  • Niệm Phật & hồi hướng

    Lúc còn nhỏ, không hiểu vì lý do gì mà đột nhiên tôi có khối u ở cổ, ăn uống chẳng được, cơ thể mệt mỏi, đau nhức lắm. Lúc đầu bác sĩ ở tỉnh tưởng là viêm tuyến giáp nên cho uống thuốc kháng sinh, uống được một tuần nhưng khối u càng lúc càng to. Bố mẹ tôi hoảng quá liền cho tôi xuống Sài Gòn khám, bác sĩ bảo phải mổ gấp, nếu để lâu thêm sợ nguy hiểm đến tính mạng. Bố mẹ tôi sững sờ giây lát, đâu ngờ bệnh nặng đến như vậy…
  • Một thoáng chùa Di Đà trong tôi ngày trở lại

    Vậy là những ngày tháng ba mưa phùn ẩm ướt hòa quyện chút hanh khô của mùa xuân đã qua đi để nhường chỗ cho chút nắng vàng rực rỡ và những cơn gió mỏng manh của tháng tư ấm áp. Những cơn mưa bất chợt phút giao mùa và cả những âm thanh đặc biệt của tháng tư khiến ta như lâng lâng giữa bao miền cảm xúc.
  • Chỉ tâm chẳng sinh chẳng diệt là tuyệt đối

    Chúng ta phải khôn ngoan nhìn mọi người bằng con mắt tương đối, tin mọi người bằng lòng tin giới hạn. Chúng ta sẽ bằng lòng trong cuộc sống này, và sẽ cảm thông tha thứ những người thân với mình khi họ phạm phải sai lầm.
  • Hạnh phúc nào cho con?

    Bạn là một tu sĩ à! Đúng, mình là tu sĩ. Đi tu chắc buồn lắm bạn hen! Cũng vui lắm. Đó là những câu hỏi mà dường như khá quan thuộc đối với Tôi. Đôi lúc ngồi nghĩ lại cuộc đời mình thật vui, không biết mãnh lực nào đã đưa Tôi đến với đạo, để rồi cho Tôi là một người tu sĩ. Khác hẳn với đời giữa hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Cả lời nói, cử chỉ, dáng đi và trang phục cho đến cách ăn, ngủ đều phải nghiêm trang gìn giữ oai nghi từng chi tiết một.
  • Lời cuối cho cuộc tình

    Thì thôi! Gió hãy cuốn đi những muộn phiền. Mưa đầu mùa xin rửa sạch những ưu tư. Ta và người gặp nhau trên cuộc đời, đó chỉ là chút duyên hờ, món nợ trần xem như trả dứt. Người ra đi, còn ta ở lại, lòng ung dung, không vướng bận trần ai,...
  • Thầy tôi

    Đầu năm 2015, tôi cùng người bà con đến ăn giỗ phụ thân của một thiền sư, nhà nghiên cứu Phật học danh tiếng. Nhờ nhân duyên đó, tôi được gặp thầy tôi bây giờ.
  • Chắp tay trong cõi vô thường

    Mình sống trong hiện taị, sống trong từng phút giây, sống an lạc, sống chia sẻ và cho đi cho dù có nhọc nhằn mưu sinh, cho dù đức bạc tài sơ cũng chẳng còn là vấn về nữa. Tâm kinh vẫn bảo: ”Sắc tức thị không... thọ, tưởng, hành, thức đều như vậy cả” mà! cứ mỗi sáng gặp nhau chắp tay cúi đầu chào nhau, miệng cười hoan hỷ thì cuộc đời này là ở đây và taị nơi này. Cuộc đời này đã đến và đã thấy!
  • Mộ ngày, bên mộ

    Nhan đề, xin tạm cho phép là một sự chơi chữ (play of words): mộ, từ Hán Việt, là lúc hoàng hôn; từ mộ thứ hai: mồ mả, là nơi kết thúc của đời người. “Mộ ngày”, ở đây, là khoảnh khắc cuối chiều, lúc đốt nén hương trước nơi an nghỉ của vị bác sĩ người Pháp Alexandre E. J. Yersin (22-9-1863 - 1-3-1943).
  • Con về làm chú điệu ngày xưa...

    Chiều nay, con lại vô tình gặp thầy cùng chú tiểu đi theo sau thầy.
  • Triết lý vô thường gói gọn trong cánh hoa anh đào

    Trong thế gian này chẳng có gì là mãi mãi. Thanh xuân, cuộc đời cũng như cánh hoa anh đào lìa cành trong độ rực rỡ nhất, để lại bao nuối tiếc khôn nguôi. Tất cả vốn đều vô thường và phù du, ngắn ngủi. Người Nhật yêu hoa anh đào vì sự rụng rơi đúng lúc đẹp nhất của hoa như một biểu tượng mỹ học về cái chết là vì vậy: Sống và chết chỉ là hai mặt của một vấn đề, như hai mặt của một tờ giấy hay hai mặt của đồng xu không hề tách biệt.