cau chuyen dau nam

Câu chuyện đầu năm

Đầu năm. Tuổi thơ háo hức trong bộ đồ mới đi mừng tuổi người lớn và nhận tiền lì-xì...
  • Câu chuyện đầu năm Xuân Canh Tý

    Cuối mùa đông của tháng Chạp, vườn mai nhà bên của cái Lan đang dần hé nụ, báo hiệu mùa Xuân nữa lại về. Thế là, năm lịch chú heo no ăn tất phải nhường bước cho cậu chuột rong chơi.
  • Hương của Tết

    Trong rất nhiều câu chuyện xoay quanh Tết, tôi nhận ra người ta hay nhắc về tuổi thơ. Đối với một đời người, hình như cái Tết của tuổi thơ luôn luôn đẹp nhất, vui nhất, đáng nhớ nhất.
  • Tết trong tôi là...

    Có người thường nói rằng: “Càng lớn con người ta càng không thích Tết”. Vì Tết không chỉ mang đến niềm vui, tiếng cười cho mọi người mà còn kèm theo bao lo âu, tất bật. Nhưng đâu đó trong tôi Tết lại mang theo đôi chút chút xao xuyến, bồn chồn. Tết là một cái gì đó rất khó nói thành lời.
  • Viết cho em, cho ngày theo gió bay về trời

    Suốt những năm sau này tôi vẫn luôn mang theo nỗi tò mò về em, cũng mang một chút tiếc nuối rằng “giá như…”. Nhưng tôi luôn tâm niệm một điều: Hãy đối xử với người xung quanh như với chính thân nhân của mình trong tiền kiếp. Bởi cuộc đời ngắn ngủi lắm, chỉ một thoáng thôi là ai đó sẽ bay về trời, lúc ấy có muốn yêu thương cũng chẳng kịp nữa rồi.
  • Ân tình tháng Bảy

    Ngày 27/7, xin dâng trọn tấm lòng hướng về các anh hùng liệt sĩ. Công ơn của các anh sẽ sống mãi với non sông đất nước Việt Nam, sẽ bất tử trong tâm tư ký ức của bao thế hệ người Việt luôn nghìn trùng thương nhớ.
  • Cuộc đời là những chuyến đi xa

    Chuyến đi xa của một đời người sau mấy mươi năm hiện hữu trên thế gian, đó là sự trở về với miền đất lạnh. Vở kịch đời kéo màn khép lại, vai diễn cha, mẹ, anh, chị, con, cháu,... xem như đã hoàn thành. Nhưng hành trình luân hồi thì không dừng lại ở đó. Một đời sống mới lại được bắt đầu. Hành trang mà ta mang theo sau mỗi kiếp lai sinh là gì, đó chỉ là những nghiệp thiện ác và duyên đã tạo.
  • HT.Thích Đức Phương và những lời dạy của Người

    Trong cuộc hội ngộ chân tình, tôi có nhân duyên sinh ra và lớn lên tại Huế, nơi được mệnh danh là vùng đất Kinh Kỳ, nơi có những đền đài lăng tẩm, với dòng Sông Hương xanh biếc, với Đỉnh núi Ngự Bình oai hùng, ngọn Bạch Mã kỳ vĩ, những ngôi Cổ Tự uy nghiêm, những âm thanh tụng kinh vang vọng bên những ngôi chùa nằm cạnh đoạn đường Điện Biên Phủ.
  • Nguy hiểm hơn vách núi sâu

    Ở đời có lắm mối nguy, ai cũng sợ nguy hiểm và tìm cách đề phòng. Tuy vậy, theo tuệ giác của Thế Tôn, mối nguy lớn nhất ở đời là không biết như thật về già, bệnh, chết, ưu, bi, khổ, não của kiếp người.
  • Cô Nguyễn Minh Ngọc đọc bức thư đầy tâm huyết gửi học trò trong Lễ tri ân

    ”Trừ một số ít người sinh ra với sứ mệnh làm vĩ nhân đổi thay thế giới, còn lại đa số chúng ta là những người bình thường. Con nhớ đừng quên điều này để con không bị áp lực với bản thân. Con không đặt ra cho mình những điều to tát mà bỏ qua đi bao khoảnh khắc đáng trân quý mà một người bình thường cần trải nghiệm”.
  • Màu của nắng - Hà Tĩnh quê mình ơi...!

    Sáng nay khi bình minh vừa gõ cửa cũng là lúc ta chợt nhận ra mùa Hè đã đến. Vội vàng gửi lại mùa Xuân sức sống căng tràn, mùa của cây cỏ hoa lá và vạn vật sinh sôi, ta tìm đến mùa Hạ thân thương, tắm mình trong những giọt mưa đầu mùa mát lạnh để rồi lại tất bật với nắng và gió chói chang.
  • Ký ức mùa Phật đản, những kỷ niệm không quên

    Bây giờ, đang vào mùa Phật đản 2642, Phật lịch 2562 - 2018, mỗi mùa Phật đản hiện tại có đủ đầy phương tiện dù là tối thiểu nhất cũng có một lá cờ nhỏ treo trước cửa nhà , để bày tỏ tấm lòng người con Phật hướng đến đức Từ Phụ. Bản thân tôi thì vẫn nguyên chí nguyện “tối thiểu” trong muôn thuở là đi vận động bà con treo cờ, đèn, ít ra là chung quanh thôn xóm mình
  • Nhân duyên chốn thiền môn

    Cuộc sống là một chuỗi màu sắc thi vị với đủ cung bậc cảm xúc nhưng với bất cứ một mối quan hệ nào chúng ta cũng phải biết trân trọng hai chữ “Nhân Duyên”. Với tôi thứ tình cảm thiêng liêng và cao đẹp nhất không gì có thể so sánh bằng tình Thầy Trò trong nhà Phật. Mọi cung bậc cảm xúc buồn vui, thương ghét,… đều thật đáng để gìn giữ và nâng niu.
  • Không thể nghĩ bàn

    Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình tương đối khá. Cha mẹ chăm lo cho ăn học chu đáo nên tôi phần nào có “bệnh công tử”. Học xong ở lại thành phố và lấy vợ, nhà vợ cũng khá nên cho chúng tôi một căn nhà nhỏ, cuộc sống như thế cũng quá đẹp so với bạn bè.