hien ke song lau tai hue  da ve hue thi nen cham lai am tram thoi

Hiến kế sống lâu tại Huế: Đã về Huế thì nên chậm lại, âm trầm thôi

Đến Huế, đến chùa Huế, đến Thiền sư Huế không những cho ta nguồn tâm linh bất tận, nguồn sống thân thương cao tột, hằng nằm sâu thăm thẳm từ vô tận...!
  • Có một vì sao từng đi qua đời con

    Vào một buổi chiều của ngày hôm qua và sẽ bắt đầu có một buổi chiều của ngày mới. Chúng con sẽ cùng với Ôn thăm lại Happy farm, đồi mận, hoa hướng dương và ngắm đồng cải vàng.
  • Trên vai con, ngôi sao Ba rơi rụng

    Thế đấy, khi người ta đánh mất đi điều gì đó thì mới nhận ra nó quan trọng đến thế nào. Nhưng cuộc sống này ngắn ngủi lắm, nên đừng để những nuối tiếc, phiền muộn của quá khứ làm bạn quên đi những niềm vui của thực tại...
  • Thần chú Dược Sư mầu nhiệm

    Tôi xin kể lại câu chuyện vừa xảy ra trong gia đình vào mùa Vu lan vừa qua để cảm ơn chư Phật đã gia hộ và sự mầu nhiệm khi tụng niệm thần chú Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Như Lai.
  • Cảm niệm ngày Phật Thành Đạo

    Ngày Phật Thành Đạo là dấu ấn quan trọng trong lịch sử nhân loại, là sự ra đời của đạo Phật, sự ra đời của những con người mang theo thông điệp hòa bình, góp phần xây dựng nền tảng đạo đức xã hội với chất liệu từ bi hỷ xả, nhằm giúp cho con người sống yêu thương nhau bằng trái tim hiểu biết.
  • Khổ - Khổ

    Lũ lụt là chuyện thường xuyên mỗi năm giành cho quê hương xứ Quảng, người ta gọi là Thiên tai, tùy năm, có lúc lớn có lúc nhỏ, nhưng hầu như không năm nào mà không bão lũ lụt lội. Giờ đây, vài năm trở lại, thêm một Nhân tai nữa, đó là xả đê mùa lũ; ngoài thiệt hại hoa màu, mạng sống con người không thể tránh khỏi.
  • Ngôi chùa trong tâm

    Mùa đông năm nay thật đặc biệt, dù đã đến tháng mười một rồi nhưng ở miền nam trời vẫn còn mưa lai rai trong khi vẫn chưa thấy lạnh như mọi năm. Thế nhưng hai hôm nay đột nhiên trời trở lạnh, vào những lúc sáng sớm tinh mơ đi thiền hành trong sân với cái lạnh se se cảm thấy thú vị làm sao!
  • “May rủi - hoạ phước” dưới góc nhìn của Phật giáo

    Quan niệm, nhận thức của con người về phước (phúc) và họa hay may và rủi, được và mất, lợi và hại rất chủ quan. Bản chất của phước, họa cũng như mọi điều khác trong thế giới sự vật, hiện tượng từ vật chất cho đến tinh thần đều là duyên sinh, không có thực thể, thực tướng. Một người đi trễ chuyến xe, tự cho là mình rủi.
  • Trong gió, cuối năm

    Tháng mười một, gió. Se sắt ở nơi này, buốt tê chốn khác, trên cả ba miền Nam-Trung-Bắc. Xuyến xao gió. Nhung nhớ gió. Giữa niềm xao động ấy, nhận được tập hồi ký của người bạn. Và bồi hồi! Đó là tình cảm chiếm ngự tâm hồn khi đọc những trang hồi ức của người bạn cũ, giờ đây ở nơi xa và đang chống chọi những cơn đau đớn của căn bệnh khó để vội vàng ghi lại những gì đã nung nấu trong lòng qua bao năm tháng, trong ước muốn lưu lại tâm tình chân thật, gửi đến người thân.
  • Tương quan hay chẳng là gì?

    Chia lìa, phân cách hình như lại cũng là một cách thế tồn tại của vạn hữu. Nguyên tắc đó có nói một đời cũng không hết, nhưng đầu mối của nó nhiều khi chỉ là một chuyện nhỏ, rất nhỏ. Chuyện có thể bắt đầu từ một ngày mưa nhân gian trên con phố đầy ắp thiên hạ.
  • Văn minh nơi của thiền

    Đạo Phật đã có mặt trên đất nước ta gần 2000 năm lịch sử. Trải qua bao cuộc thăng trầm, Phật giáo vẫn luôn luôn hiện hữu như một thực tế đồng hành với dòng chảy tiến về phía trước của dân tộc Việt Nam. Làm sao Phật giáo có được cái khả năng dung nhiếp và thích ứng tài tình như thế? Phải chăng đó là nét đẹp, là nếp sống văn minh từng tiềm tàng nơi chốn thiền môn?
  • Bài học từ cây nhang trầm

    Mỗi sáng sớm trong giờ tọa thiền thỉnh thoảng tôi ngước mắt nhìn lên hình tượng Đức Bổn Sư trên bàn thờ. Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn nhỏ đức Phật uy nghi thiền định với vẻ trầm mặc và nụ cười từ hòa thật nhẹ, cây nhang trầm trong bát nhang đặt phía trước tượng Phật đang âm thầm cháy với một đốm lửa nhỏ như hạt đậu và một sợi khói màu lam mỏng manh đang uốn lượn theo chiều thẳng đứng tỏa ra một mùi hương trầm thoang thoảng dịu dàng.
  • Bài học đạo lý từ sự cúng dường

    Lúc Thiền sư Thành Chuyết hoằng hóa tại chùa Viên Giác, pháp duyên rất hưng thịnh. Mỗi lần giảng kinh, mọi người kéo đến nghe pháp chen chân không lọt. Do đó, các Phật tử đề nghị xây dựng một ngôi giảng đường rộng rãi hơn.
  • Khổ đau là do tự mình làm ra

    Trong kinh Pháp Hoa có nói: Nguyện vọng lớn nhất cho sự ra đời của đức Phật là “khai thị ngộ nhập tri kiến Phật cho tất cả chúng sinh”. Đức Phật có mặt trong cuộc đời là nhằm khai tri kiến Phật, nhằm giúp cho chúng sinh nhận ra tri kiến của mình để giác ngộ, để thoát khổ và giải thoát sinh tử. Bởi lẽ Ngài thấy rằng, chúng sanh “Biết khổ đau sao dứt bỏ chẳng đành”