doi sao kho qua

Đời sao khổ quá!

Sống trên đời ai cũng khổ, mỗi người khổ - bất toại ý mỗi kiểu. Một số người bạn của tôi thường than thở: “đời mình sao mà khổ quá, mình không muốn sống nữa”. Vậy đời có hoàn toàn khổ như chúng ta thường nghĩ hay không?
  • Con dù lớn vẫn là con của bố mẹ

    Tình mẹ thường nồng nàn, thắm thiết, nhưng tình cha lại phẳng lặng và tĩnh tại. Thậm chí đôi khi chúng ta gần như không cảm nhận được tình yêu ấy. Nhưng bạn có thấy chăng, bằng một cách nào đó, những ông bố cương nghị vẫn chẳng thể giấu được tình yêu thầm lặng của mình với những đứa con.
  • Khi còn có Mẹ...

    Diệu trở về nhà sau một ngày làm việc vất vả, cảm thấy không còn sức lực. Chồng con đã ngủ ngon trong căn phòng thơm tho mát rượi. Diệu ngồi bệt xuống sàn nhà, tựa lưng vào tường, nước mắt cứ thế trào ra.
  • Vu lan trong tim con: Ngày mai của mẹ và con

    Không biết bao nhiêu lần tôi rưng rưng khi đọc tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ của nữ nhà văn người Hàn Quốc, Shin Kyung-sook. Đó là một người mẹ ở xứ sở Kim chi, mà không hiểu sao, đọc xong tôi lại thấy bà hiện lên đầy thân quen như thể đó là mẹ mình.
  • Thế giới sẽ thế nào khi bạn tắt máy truyền hình?

    Khi bạn tắt máy truyền hình/Và cả những iPhone, iPad./Bạn sẽ thấy thế giới này yên lặng./Khi bạn mở chiếc máy truyền hình,/Thế giới bỗng ba đào nổi sóng./Và nhiều chuyện đau đầu, kinh khủng
  • Tu tập phạm hạnh

    Phạm hạnh, thánh hạnh hay tịnh hạnh là lối sống trong sạch, thanh tịnh, minh triết của các đệ tử Thế Tôn. Chính đời sống tối giản về thọ dụng, nghiêm túc về giới luật, tinh cần thanh lọc tâm của các Tỳ-kheo được gọi là phạm hạnh. Chính các yếu tố hỗ trợ này sẽ giúp cho hành giả có nhiều thuận duyên để kiến lập Giới-Định-Tuệ và thành tựu giải thoát.
  • Đi về phía mặt trời

    Lập đông, mặt trời cũng muốn trốn tránh cái lạnh của núi rừng nên chui tọt vào đám mây khuất sau những ngọn cây cổ thụ từ lúc nào. Bản làng chìm trong màn sương giăng mỏng tang mờ mờ ảo ảo. Gió rít mạnh từng cơn phả vào hai má Thanh rát bỏng. Không gian im ắng lạ. Chỉ còn đôi ba tiếng chim con lạc bầy cất tiếng gọi mẹ. Thanh đoán thế, bởi dù sao cô cũng đã gắn bó với nơi đây gần hết học kỳ.
  • Những điều tôi nhận được từ Phật pháp

    Phật pháp không hề cản trở việc học tập ở thế gian; kiến thức Phật pháp cũng không đối lập với kiến thức thế gian. Duy chỉ có khác biệt là Phật dạy chúng ta nên nhìn thẳng vào nỗi khổ đau của con người, để chuyển hóa nó trở thành hạnh phúc đích thực. “Duy tuệ thị nghiệp”. Đó là lời Phật dạy chúng ta trên con đường tìm về chân lý giải thoát khổ đau.
  • Tại sao tha thứ không phải là làm cho người khác mà là cho chính mình?

    Cuộc sống phức tạp với những va chạm, mâu thuẫn khiến ta khó tránh khỏi những lúc không hài lòng với nhau, gây tổn thương cho nhau. Tuy nhiên, người xưa vẫn dạy rằng “lùi một bước biển rộng trời trong”. Vậy sức mạnh nào có thể cho ta dũng khí để “lùi một bước” trong những va chạm như thế?
  • Chuyện về những chú điệu dễ thương ở chùa tôi

    Thời làm điệu là chuỗi tháng ngày sống hồn nhiên được đong đầy bởi nụ cười và nước mắt. Ngày cạo vá làm chú điệu như con chim non phải tự mình gật gù bên những trang Kinh, trang Luật. Quý thầy dạy điệu theo đó cũng có những khoảnh khắc dở khóc dở cười...
  • Lời hay thì không thật, lời thật thì không hay

    Đó là một trong những lời dạy nổi tiếng được Lão Tử để lại cho hậu nhân, đến giờ vẫn còn nguyên giá trị: “Lời hay thì không thật, lời thật thì không hay”.
  • Miền Trung ơi! Xin gửi gắm chút yêu thương

    Mỗi một năm, thiên tai chi rứa/ Mỗi một năm, nghiệt ngã chi ri/ Còn chi, mà nói mô tê/ Còn chi, mà nói răng ri, nữa hè/ Chén cơm manh áo, ai nghe/ Chiếu mền tơi tả, sao che đất trời/ Miền Trung, ơi hỡi quê tôi/ Hòa trong nước mắt, khóc cười Miền Trung !!!
  • Câu chuyện tu hành của bốn chị em Phong, Hoa, Tuyết, Nguyệt tại vùng đất Phật Đại Lý

    Gần 800 năm trước, vùng đất mà ngày nay là Vân Nam, Trung Quốc, từng là một vương triều có lịch sử tồn tại hơn 300 năm. Đó là Vương quốc Đại Lý, nơi gắn liền với những nhân vật và cảnh phim trong “Thiên Long Bát Bộ” của nhà văn Kim Dung.
  • Thong dong trước tám ngọn gió đời

    Có ai trong đời mà không vui vì đuợc, đau vì mất. Ước mơ để được một điều gì đó là bản chất của thế nhân; “sống là tranh đấu”, tranh đấu để sinh tồn là một điều tích cực, bên trong ý nghĩa tích cực lại hàm chứa những tiêu cực. Không phải dễ, khi ta tranh đấu cho ta, cho những người thân của ta, rồi mới nghĩ đến những người khác.