doi nguoi nhac len duoc thi cung buong xuong duoc

Đời người nhấc lên được thì cũng buông xuống được

Làm người, chỉ khi nào có thể vượt qua nghịch cảnh mới có thể vươn được đến tầng cao hơn. Quan trọng hơn là làm sao để nhận biết được chính mình một cách thanh tỉnh.
  • Người thiện lương không bao giờ nhìn vào điểm xấu của kẻ khác

    Thiện lương không chỉ thể hiện ở việc không làm tổn thương người khác, có thể giúp đỡ người khác khi gặp nguy nan, mà còn ở chỗ không nhìn vào điểm xấu của người khác.
  • Còn chồi ắt sẽ nảy cây

    Cơn lũ đi qua làng đã được gần bốn tháng. Hai mươi căn nhà tốc mái, bảy cây cổ thụ bật rễ, cầu bắc qua sông bị gãy đôi, trâu bò lợn gà chết không đếm xuể.
  • Tết xưa - Tết nay

    Quá khứ đã đi qua, tương lai thì chưa tới, hãy sống với phút giây hiện tại nhiệm mầu này… Như vậy bạn sẽ nuôi dưỡng tiết xuân lâu dài dù Tết có trôi qua, những chậu vạn thọ, mồng gà, những gốc mai vàng…
  • Chỉ tâm chẳng sinh chẳng diệt là tuyệt đối

    Chúng ta phải khôn ngoan nhìn mọi người bằng con mắt tương đối, tin mọi người bằng lòng tin giới hạn. Chúng ta sẽ bằng lòng trong cuộc sống này, và sẽ cảm thông tha thứ những người thân với mình khi họ phạm phải sai lầm.
  • Hạnh phúc nào cho con?

    Bạn là một tu sĩ à! Đúng, mình là tu sĩ. Đi tu chắc buồn lắm bạn hen! Cũng vui lắm. Đó là những câu hỏi mà dường như khá quan thuộc đối với Tôi. Đôi lúc ngồi nghĩ lại cuộc đời mình thật vui, không biết mãnh lực nào đã đưa Tôi đến với đạo, để rồi cho Tôi là một người tu sĩ. Khác hẳn với đời giữa hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Cả lời nói, cử chỉ, dáng đi và trang phục cho đến cách ăn, ngủ đều phải nghiêm trang gìn giữ oai nghi từng chi tiết một.
  • Lời cuối cho cuộc tình

    Thì thôi! Gió hãy cuốn đi những muộn phiền. Mưa đầu mùa xin rửa sạch những ưu tư. Ta và người gặp nhau trên cuộc đời, đó chỉ là chút duyên hờ, món nợ trần xem như trả dứt. Người ra đi, còn ta ở lại, lòng ung dung, không vướng bận trần ai,...
  • Nội tâm của bạn vì đâu mà đánh mất?

    Lòng người như mặt nước, chỉ một cơn gió nhẹ liền có thể khuấy động. Huống hồ thế giới đèn đỏ rượu xanh này khắp nơi đều là mê hoặc, nhà cao cửa rộng, xe cộ đắt tiền, kim tiền mỹ nữ, danh lợi địa vị…
  • Thầy tôi

    Đầu năm 2015, tôi cùng người bà con đến ăn giỗ phụ thân của một thiền sư, nhà nghiên cứu Phật học danh tiếng. Nhờ nhân duyên đó, tôi được gặp thầy tôi bây giờ.
  • Chắp tay trong cõi vô thường

    Mình sống trong hiện taị, sống trong từng phút giây, sống an lạc, sống chia sẻ và cho đi cho dù có nhọc nhằn mưu sinh, cho dù đức bạc tài sơ cũng chẳng còn là vấn về nữa. Tâm kinh vẫn bảo: ”Sắc tức thị không... thọ, tưởng, hành, thức đều như vậy cả” mà! cứ mỗi sáng gặp nhau chắp tay cúi đầu chào nhau, miệng cười hoan hỷ thì cuộc đời này là ở đây và taị nơi này. Cuộc đời này đã đến và đã thấy!
  • Mộ ngày, bên mộ

    Nhan đề, xin tạm cho phép là một sự chơi chữ (play of words): mộ, từ Hán Việt, là lúc hoàng hôn; từ mộ thứ hai: mồ mả, là nơi kết thúc của đời người. “Mộ ngày”, ở đây, là khoảnh khắc cuối chiều, lúc đốt nén hương trước nơi an nghỉ của vị bác sĩ người Pháp Alexandre E. J. Yersin (22-9-1863 - 1-3-1943).
  • Chuyện robot dạy ngồi thiền

    Sáng, robot nhắc: ”Hãy bước đi như đôi chân mình đang hôn lên mẹ Trái đất”. Tối, nó lại nhắc: ”Nếu bận quá thì cũng phải ngồi thiền 10 phút để lấy lại năng lượng cho trái tim”...
  • Con về làm chú điệu ngày xưa...

    Chiều nay, con lại vô tình gặp thầy cùng chú tiểu đi theo sau thầy.
  • Triết lý vô thường gói gọn trong cánh hoa anh đào

    Trong thế gian này chẳng có gì là mãi mãi. Thanh xuân, cuộc đời cũng như cánh hoa anh đào lìa cành trong độ rực rỡ nhất, để lại bao nuối tiếc khôn nguôi. Tất cả vốn đều vô thường và phù du, ngắn ngủi. Người Nhật yêu hoa anh đào vì sự rụng rơi đúng lúc đẹp nhất của hoa như một biểu tượng mỹ học về cái chết là vì vậy: Sống và chết chỉ là hai mặt của một vấn đề, như hai mặt của một tờ giấy hay hai mặt của đồng xu không hề tách biệt.