nhung loi chuc tet cua phat tu dip dau nam

Những lời chúc tết của Phật tử dịp đầu năm

Tết đến, không khí ấm no tràn đầy lại bắt đầu lan theo sự nhộn nhịp, rộn ràng, hân hoan trong tấm lòng người con Phật. Ai ai cũng mang trong mình một sự thành tâm, nguyện cầu, đón chào một năm mới thật an lành, hỷ lạc, yêu thương, một mùa xuân Di Lặc an vui với bao nhiêu hoài bão mới, hương sắc mới.
  • Đọc thơ xuân của Tổ Trúc lâm

    Mỗi khi xuân về, sắc xuân hòa quyện đất trời làm cho lòng người luôn rạo rực. Đứng trước mùa xuân, mọi vật dường như hóa thân đổi khác. Chính vì sự hóa ấy, mà mùa xuân đến với mỗi tâm hồn đều có những cảm niệm khác biệt.
  • Bữa cơm tất niên trưa ba mươi của mẹ

    Cho đến bây giờ sau nhiều năm đón Tết đầy đủ sung túc chẳng thiếu thứ gì, nhưng tôi vẫn nhớ mãi bữa cơm tất niên trưa ba mươi Tết ngày ấy. Cả nhà con, cháu, dâu, rể ngồi quây quần bên nhau trên nền chiếu cũ. Thức ăn bữa cơm tất niên thiếu thốn nhiều, vậy mà đầm ấm. Mỗi lần nhìn vào tấm ảnh bữa cơm tất niên mẹ làm 18 năm về trước, tôi xúc động, nước mắt nhòa đi.
  • Cận Tết, nghĩ về Cha...

    Tết đầu tiên Ông ra đi về cõi vĩnh hằng, tôi miên man nghĩ. Mới tháng trước thôi, khi ngồi bên bờ biển Rạch Giá, quay phim những cánh chim chao liện trong gió mai, con tàu cao tốc rời bến, bất giác tôi thốt lên và máy ghi lại: “Lúc này nhớ cha nuôi, ông cũng đi nhiều...”
  • Từ đau khổ đến chấm dứt đau khổ cách nhau bao xa?

    Từ khổ đau đến chấm dứt khổ đau cách nhau bao xa? Theo ông Andrew Olendzki thì khoảng cách ấy ta có thể vượt qua được chỉ trong một chớp mắt. Và đó cũng là lời Phật dạy trong kinh Tu Tập Căn (Indriyabhavana Sutta) của Trung Bộ Kinh.
  • Học dở mà Tu hay

    Bình thường thì tu và học phải song hành. Ai cũng biết câu: “Tu mà không học là tu mù. Học mà không tu là cái đãy đựng sách”. Những ai tinh thông cả pháp học lẫn pháp hành thì tự lợi và lợi tha tròn đủ, viên dung vô ngại. Trong trường hợp không song hành được thì tốt nhất hãy chọn pháp hành. Nói ít mà làm nhiều, học dở mà tu hay cũng vẫn hơn.
  • Những góc nhìn đời thường về thời gian

    Thời gian là một trong những tài sản quý giá mà tạo hóa đã ban tặng cho mọi loài, trong đó có chúng ta. Thời gian không thể quay lại khi đã qua đi, do đó chúng ta cần hiểu rõ giá trị thời gian để sử dụng cho phù hợp.
  • 2 bài thơ “Nguyện” và “Đạo nhiệm mầu” Phật tử Huệ Hương

    2 bài thơ “Nguyện” và “Đạo nhiệm mầu” Phật tử Huệ Hương
  • Xuân Vạn Hạnh - Hòa thượng Thích Trí Thủ

    Cứ mổi lần Ðông qua, xuân đến, người ta lại viết về Xuân. Tập quán thông lệ đó làm giảm giá trị phần nào của một mùa Xuân, hiểu lầm phần nào tinh thần của một mùa Xuất bất diệt.Năm nay Xuân đến giữa tiếng pháo chèn thêm tiếng súng, giữa hân hoan gieo rắc tan thương oán thù và chia rẽ.
  • Hằng chuyển tinh khôi

    Người xưa mượn hoa xuân để nói pháp tịch diệt mà sức sống không ngừng từ muôn phương dội đến, đó chính là sự hằng chuyển tinh khôi, cũng gọi là hiện pháp lạc trú!
  • Xuân Đinh Dậu của mọi người

    Tất cả chúng con thành tâm đốt nén tâm hương, kính cẩn quỳ trước Phật đài đồng nguyện cầu chúc mừng năm mới. Cúi mong Tam bảo thường ở mười phương, quang giáng đạo tràng chứng minh cho lòng thành của chúng con. Nguyện cho chánh pháp được lan truyền khắp chốn, lời Phật dạy được phổ biến muôn nơi, người người từ bỏ tham giận si mê, tưới tẩm từ bi hạnh phúc, thương yêu bình đẳng giúp đỡ lẫn nhau, làm lành lánh dữ, thế giới dứt nghiệp binh đao, muôn loài sống an vui, giải thoát.
  • Chuyện Đức Phật hóa độ đại tướng quân Sīha

    Lúc bấy giờ đức Phật đang cùng hội chúng cư ngụ tại Vahāvana (Đại lâm), giảng đường Kūtāgārasāla (Trùng Cát), vương quốc Vesāli (Tỳ Xá Ly), của người dân Licchavi.
  • Phật giáo Thừa Thiên Huế

    SÔNG HƯƠNG NƯỚC CHẢY LỮNG LỜ, ĐẠO PHONG TỎ RẠNG ĐÔI BỜ BÓNG SOI. Câu ca dao, tạm gọi là ca dao trên đây tuy chưa được phổ cập rộng, nhưng cũng đủ phản ảnh cuộc sống Đời và Đạo lặng lẽ gắn kết một cách thanh thản của đất Thần Kinh.
  • Chuyện về con đà điểu: Thấy gì trong cát

    Hãy là kẻ biết điều hợp lý, bạn chưa thử hết mọi thứ mà. Một kẻ ngu có thể giả mù nhưng ai biết con đà điểu đó thấy gì trong cát”. (Samuel Beckett)