danh loi tran ai la be kho biet du thuong vui ay le thuong

Danh lợi trần ai là bể khổ, biết đủ thường vui ấy lẽ thường

Nhân sinh tại thế, phàm mọi việc đừng quá so đo, nếu không điều thống khổ là nội tâm, người mệt mỏi là chính mình.
  • Thực hành Tâm vị tha

    Lòng ích kỷ làm cho chúng ta chỉ biết lừa dối và bạc đãi người khác. Muốn diệt trừ tính ích kỷ thì chỉ có cách phát triển lòng vị tha. Nếu bạn thành thật và có tấm lòng rộng mở, tự nhiên bạn sẽ cảm nhận được niềm tự tin, hiểu rõ giá trị của chính mình và sẽ không còn sợ hãi nữa.
  • Đêm thành đạo

    Trăng lên, ánh vàng tỏa sáng khắp khu rừng Bồ-đề đại thọ, dường như đêm nay ánh trăng rực rỡ hơn mọi hôm, càng về khuya ánh trăng càng lung linh huyền ảo, cảnh vật thật tĩnh mịch lạ thường giống như sắp có một điều kỳ diệu sẽ xảy ra.
  • Nhận diện và chuyển hóa tâm bệnh

    Thân và tâm của mình đều có khả năng bệnh. Sống giữa cõi Ta-bà này thân tâm thường xuyên tiếp xúc với những độc tố nên bệnh là lẽ đương nhiên. Tuy nhiên, bệnh của thân tâm cũng tùy cơ địa, khả năng đề kháng của từng người và môi trường sống của người đó có trong sạch hay ô nhiễm...
  • Thành Tâm Sám Hối

    Thực chất, trừ các bậc Thánh đã toàn thiện, còn chúng ta, sống trong đời này không ai tránh khỏi lầm lỗi, vụng dại. Do đó, điều quan trọng là mỗi người phải tự nhận biết những hành động sai trái của mình đã gây tạo mà sám hối, chừa bỏ.
  • Hiến Tặng

    Điều không ngờ là nếu nhờ vào hình thức hiến tặng đó mà ta thu về khá nhiều quyền lợi thì tức là ta đã vay lại từ đối tượng kia một món nợ cảm xúc. Dù họ không hề hay biết nhưng vũ trụ sẽ có bổn phận lấy lại của ta bằng cách này hay cách khác để trả lại cho họ. Như vậy cho cũng chính là nhận, mà cũng có thể trở thành vay nợ.
  • Hạnh Phúc không phải là sự đi tìm

    Chúng ta đã từng là kẻ đuổi bắt ảo tưởng, và đã từng là kẻ ruổi rong ngoài phố thị để đuổi bắt những cuộc tình ủy mị phù hư, đã từng đuổi bắt những danh lợi hơn thua nghiệt ngã. Chúng ta cũng đã từng nếm mùi ngọt, chát, chua, cay trong cuộc đời; cũng có kẻ đã nằm chết quạnh hiu trên cánh sa mạc già cô độc.
  • Báo hiếu mẹ cha đâu chỉ một ngày

    Nhớ về mùa báo hiếu hai đấng sinh thành. Cứ đến rằm tháng Bảy, không ai bảo ai mọi người đều tự mình nhớ nghĩ đến công ơn sâu đậm của Cha Mẹ để lo mà báo hiếu. Cho nên, báo hiếu đã trở thành trách nhiệm và bổn phận của mỗi người con.
  • Cầu trời cầu mãi mà có được gì đâu?

    Trời ơi, tại sao tôi khổ quá vậy nè? Tôi ăn hiền ở lành, tôi cầu xin van vái hoài, tại sao trời không giúp đỡ gì hết? Còn cái bà hàng xóm gian ác, chưa bao giờ cầu xin gì cả, mà trời lại giúp bà ta được buôn may bán đắt, gia đình hạnh phúc, con cái đỗ đạt? Tại sao lại có chuyện bất công quá vậy, hả trời?
  • Buông xuống tự tại

    Có nhiều lý do từ bên ngoài và bên trong tâm hồn, đã tạo cho bạn khổ đau không ít. Chẳng hạn, bạn phải sống với một người mà bạn không thích. Bạn phải nghe những điều mà bạn thật sự không muốn nghe. Bạn bị vu oan một cách cay nghiệt.
  • Người tôi yêu tôi thương đang ở đâu?

    bạn muốn đi tìm mẫu người lý tưởng để thương yêu và được cùng nhau chia sẻ ngọt bùi, nhưng trong khi đó tâm ý tham vọng chấp ngã của bạn chưa được điều phục, liệu tình thương yêu ấy có đem lại hạnh phúc toàn vẹn hay không?