trung dao trong kinh a ham

Trung đạo trong kinh A-hàm

Trong quá trình hình thành và phát triển xã hội, con người luôn khát khao tìm cầu hạnh phúc, thỏa mãn nhu cầu về vật chất và tinh thần. Con người không ngừng ước muốn khám về chính mình và thế giới vũ trụ xung quanh mình. Đó là một trong những nguyên nhân hình thành tôn giáo và học thuyết triết học.
  • Phước đức của tự thân

    Sống ở đời ai cũng mong muốn được đầy đủ sung túc và thịnh vượng. Không những thế, họ còn mong ước được danh thơm, tiếng tốt, khỏe mạnh và sống lâu. Xa hơn nữa là đối với những hành giả tu Tịnh Độ thì mong rằng hiện đời được an lạc và sau khi từ giã cõi đời được sinh về thế giới Cực Lạc. Những hoài mong đó chính đáng, thiện lành nhưng khó được bởi không có mấy người đủ phước báu tròn đầy để thực hiện mong ước ấy.
  • Ý nghĩa Phổ Hiền hạnh nguyện kệ

    Kết thúc danh hiệu Phật trong phần Hồng danh sám hối là Pháp giới tạng thân A Di Đà Phật. A Di Đà nghĩa là vô lượng quang, vô lượng công đức và vô lượng thọ. Vô lượng quang tiêu biểu cho trí tuệ. Vô lượng thọ tiêu biểu cho thọ mạng vô cùng. Vô lượng công đức tiêu biểu cho phước đức đầy đủ. Đức Phật A Di Đà có đủ ba điều tốt đẹp tuyệt đỉnh như vậy, Ngài mới kiến tạo được thế giới an lành, chỉ toàn là niềm hỷ lạc cao tột, nên gọi là Cực lạc.
  • Ảnh hưởng của giá trị Phật giáo ở châu Á

    Là một trong 4 tôn giáo lớn của thế giới, Phật giáo với lịch sử hơn 25 thế kỷ, ánh đạo vàng từ bi, trí tuệ luôn tỏa chiếu ảnh hưởng lan rộng khắp châu Á. Ảnh hưởng rất lớn ở vương quốc Thái Lan, thường được tôn xưng là “Vương quốc Phật giáo” hay “Đất nước chùa tháp”.
  • Vị trí nào cho Đạo Phật trong văn hóa?

    Hãy để đức Phật ngồi dưới cây Bồ Đề, đừng tôn Ngài lên một vương vị, lên ngôi chúa tể vũ trụ. Đừng dán sau lưng Ngài những nhãn hiệu mà chính Ngài không thừa nhận. Ngài là giáo chủ của một tôn giáo vì ta đã tôn thờ Ngài qua lòng sùng kính của một kẻ tín đồ, không phải bản ý của Ngài là muốn làm giáo chủ. Ngài là một nhà văn hóa bởi vì ta đã nhìn Ngài bằng cặp mắt của một nhà văn hóa.
  • Ngũ uẩn giai không mọi sự đều thông

    Tu tập ở hang động, rừng hoang có lắm nỗi hiểm nguy, dễ lâm nạn thú dữ, trùng độc. Kinh văn cho biết Tỳ-kheo Ưu-ba-tiên-na đã đắc Thánh quả, thấp nhất là Bất lai A-na-hàm (thậm chí có thể đã là Vô sinh A-la-hán) nhưng dư tàn của nghiệp còn vương nên vẫn bị rắn độc cắn chết như thường.
  • Có phải chánh niệm ai cũng làm được

    Có khi nào bạn đã hoàn thành xong một số việc mà sau đó lại không chắc chắn là mình đã làm xong hay chưa? Trong xã hội hiện nay, sống trong môi trường “chỉ cần nhìn vào màn hình” và ở trong “sự tự động” quá nhiều, chúng ta dễ dàng bỏ lỡ những gì đang thật sự diễn ra xung quanh mình.
  • Nhân quả và Thần thông

    Thần thông đối với đạo Phật không phải là cứu cánh, mà chỉ là phương tiện giúp cho sự giác ngộ và giải thoát. Nó chỉ được sử dụng khi cần thiết và mang lại lợi ích cho tha nhân. Khác với thần thông của ngoại đạo nhằm mê hoặc con người với mục đích vụ lợi cá nhân phi pháp. Vì vậy, công năng của thần thông ngoại đạo, khác với năng lực thần thông vi diệu của chánh pháp đem lại. Đó là điều mà chúng ta cần phải suy ngẫm.
  • Lắng nghe bên trong tâm mình

    Hãy quay vào lắng nghe bên trong và lắng nghe cẩn thận. Để lắng nghe bên trong, hãy xem sự vật bên ngoài là hoàn toàn không quan trọng - đừng dính mắc vào những khái niệm và suy nghĩ, chúng không phải là bạn.
  • Thực tập quán niệm hơi thở thế nào cho đúng?

    H ít thở là một hoạt động mà chúng ta làm thường xuyên mỗi phút mỗi giây, có thể trong ý thức hoặc vô thức nhưng hơi thở luôn hiện diện. Hơi thở là điều kiện tiên quyết để duy trì sự sống. Từ tiếng khóc chào đời của trẻ thơ cho đến hơi thở cuối cùng của người hấp hối, cuộc sống là một chuỗi liên tục của những hơi thở. Thế nhưng không phải ai cũng đã biết hít thở sao cho tinh tấn. Chúng ta cùng tìm hiểu thực tập quán niệm hơi thở thế nào cho đúng?
  • Vì sao phải nghĩ đến sự khổ sinh tử?

    Ta với chúng sinh từ nhiều kiếp đến giờ thường ở trong vòng sinh tử chưa được giải thoát. Khi ở trong loài người, khi ở trong cõi trời, khi ở cõi này, khi ở phương khác ra vào muôn mối, chìm nổi không chừng. Thoạt được làm trời, thoạt sinh làm người, thoạt đọa vào địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh.
  • Trung ấm thân theo nghiệp vãng sinh và giải thoát

    Có người đi chùa đã lâu mà vẫn còn hỏi con người chết còn hay hết. Có người lại quá tin vào thuyết linh hồn tồn tại theo tín ngưỡng dân gian mà chấp “trước tưởng” lao vào cúng kiếng người quá cố và Thượng đế mong được gia trì phù hộ.
  • Không bị kích động, lôi kéo làm những việc không tốt cho đất nước

    Theo Hòa thượng Thích Trí Quảng, Phó Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam, vụ các phần tử quá khích tụ tập, gây mất an ninh trật tự xã hội thời gian qua thu hút sự quan tâm của đông đảo tăng ni, phật tử TPHCM với thái độ không đồng tình.
  • Tìm hiểu cách thức Thờ Phật, Lạy Phật và Cúng Phật

    Phật là những bậc đã dày công tu luyện phước đức và trí tuệ, cho nên đã được hoàn toàn sáng suốt và có đầy đủ đức hạnh cao quý. Các Ngài đã dùng đức và trí ấy để dẫn dắt chúng sanh ra ngoài biển khổ luân hồi và đưa đến địa vị sáng suốt an vui.