tam bao nguon phuoc vo cung

Tam bảo nguồn phước vô cùng

Quy kính Tam bảo là pháp hành căn bản của người con Phật. Từ lúc phát tâm hướng đạo tới khi chính thức quy y, cho đến cả một đời người thì quy kính, phụng hành Tam bảo vẫn không rời hành trang của người tu Phật. Thế nên phụng hành Tam bảo được phước báo vô cùng. Câu chuyện một vị Phật tử nhờ phụng hành Tam bảo mà thành tựu phước đức sinh lên cõi trời Sắc giới dưới đây là một điển hình
  • Khôn dại ở đời theo tinh thần triết đạo

    Hằng ngày, mỗi lúc mỗi nơi ta đều học được những điều khôn điều dại từ người khác. Khôn cũng có nhiều loại mà dại cũng lắm kiểu dại khờ.
  • Nghiệp và số mệnh đồng hay khác?

    Đạo Phật không phải là ngẫu nhiên luận rồi vô trách nhiệm đối với những hành vi của mình, hay cho rằng mọi chuyện rủi ro, may mắn, bất ngờ đều do bổng dưng, khi không, tự nhiên mà có. Khái niệm về số mệnh hay số phận là quan niệm của các trường phái triết học như Thần ý luận, Đa thần giáo, Túc mệnh luận, Định mệnh luận và Thiên mệnh.
  • Biểu hiện lòng tôn kính đức Phật

    Là đệ tử Phật, tức chúng ta đang bước trên con đường chuyển mê khai ngộ, cải ác quy thiện hằng hướng đến sự an lạc, giải thoát. Người theo đạo Phật muốn đi trên con đường đó ắc phải có sức mạnh tinh thần vững chãi để cải đổi những tâm niệm, hành vi, ngôn ngữ sai lầm trở thành chân chính. Một trong những nguồn năng lượng nuôi dưỡng sức mạnh tinh thần ấy chính là lòng tôn kính đức Phật.
  • Tu cái gì?

    Khi được hỏi: Anh tu cái gì? Đa số thường trả lời: ”Tôi tu Thiền hoặc tu Tịnh độ”. Theo nghĩa đen, tu có nghĩa là sửa, như thế thì tu Thiền là sửa Thiền, tu Tịnh độ là sửa Tịnh độ. Nhưng Thiền và Tịnh độ đâu có gì cần phải sửa vì đó là những pháp môn của Phật để lại.
  • Ý nghĩa hồng danh sám hối

    Trí Giả đại sư dạy chúng ta muốn đem Phật pháp để vào tâm, chúng ta phải sám hối cho sạch nghiệp, vì nghiệp không sạch, pháp đem vào cũng không sử dụng được.
  • Hãy tỏ ra mình là phật tử

    Đây là những lời tha thiết chúng tôi muốn được đến tận tai, vào tận lòng toàn thể các vị phật tử tại gia. Chúng tôi mong được tiếng vang dội của quý vị đáp lại lòng chân thành của nó.
  • Nương tựa pháp - Nương tựa chính mình

    Đọc lịch sử Đức Phật và Thánh chúng, ai cũng xót xa khi đến đoạn Thế Tôn sắp nhập diệt. Không phải phàm phu chúng ta dễ bi thương, xúc cảm mà ngay cả các bậc Thánh Đại đệ tử cũng chạnh lòng, một số vị đã xin phép Thế Tôn được nhập Niết-bàn trước.
  • Mọi sự vật đều thay đổi

    Đức Phật đã mô tả thế giới này như một dòng chảy không dừng nghỉ của sự trở thành. Mọi sự đều thay đổi, đều chuyển hóa liên tục, đều hoán đổi không dừng, và chỉ là một luồng di động. Mọi sự đều tồn tại từ khoảnh khắc này tới khoảnh khắc khác. Mọi sự chỉ là sự xoay chuyển tuần hoàn của việc hình thành và rồi lại ra khỏi sự hiện hữu.
  • Thực hành đạo pháp cũng cần rất nhiều lý trí

    Nhận thức, giác ngộ và thực hành đạo trong cuộc sống không phải là điều dễ dàng. Đây không chỉ là câu chuyện về đức tin, mà còn cần rất nhiều lý trí để đi đúng đường!
  • Đức Phật dạy vua Ba Tư Nặc pháp tu thanh tịnh thiền

    Nếu vị nào muốn nhận ra ẩn ý của đức Phật dạy qua vật có hình tướng. Thì vị ấy, luôn luôn lúc nào cũng phải sống trong Phật tánh thanh tịnh của chính mình; sống liên tục được như vậy, tự nhiên tánh Người của người ấy, bất ngờ nhận ra tánh Phật thanh tịnh của chính mình.
  • Nuôi dưỡng lòng từ bi trong cuộc sống với 7 bước luyện tập

    Tôi tin rằng từ bi là một trong số ít những điều mà chúng ta có thể thực hành được để mang lại hạnh phúc trước mắt và lâu dài cho cuộc sống của chúng ta. Tôi không nói về sự thỏa mãn ngắn hạn của những thú vui như ma túy, cờ bạc hay tình dục. Những cái gì đó không mang lại hạnh phúc thật sự và lâu dài.
  • Suy nghiệm lời Phật: Nói dễ, làm khó

    Thường thì nói ra bất cứ điều gì cũng dễ hơn làm. Nhất là trên bước đường chế ngự, chuyển hóa và làm chủ tâm thì lại càng khó hơn. Cho nên việc ‘nói thánh’ thường rất dễ xảy ra với hết thảy mọi người. Các bậc cổ đức đã khái quát việc này bằng câu ‘Việc làm và lời nói tương ưng mới xứng đáng là bậc thầy’ (Hạnh giải tương ưng viết tổ).
  • Kẻ nghèo & bất hạnh nhất

    Bần cùng, nghèo khổ là một điều bất hạnh. Chẳng ai muốn mình nghèo. Cho dù không muốn giàu sang phú quý tột đỉnh, tiền kho bạc đụn đi nữa thì cũng mong cho mình có một cuộc sống khá giả, sung túc, đầy đủ tiện nghi, chí ít là cũng có cái ăn, cái mặc, mái nhà che mưa nắng, có phương tiện để mưu sinh... Chứ nghèo đến nỗi không có miếng ăn, không có cái mặc thì quả là một điều bất hạnh.