toi nao nang nhat nghiep bao dang so nhat

Tội nào nặng nhất, nghiệp báo đáng sợ nhất?

Đức Phật đã dạy trong tất cả các đức hạnh của con người thì đạo hiếu là hàng đầu. Vì vậy nếu bất hiếu, con người sẽ chịu quả báo nặng nề.
  • Giới luật và Giáo luật

    Gần đây, nhiều chuyện tai tiếng xảy ra đối với nội tình Phật giáo, một số Giáo hội địa phương xử lý nội bộ, một số do áp lực báo chí , Giáo hội Trung ương phải vào cuộc, thế nhưng, vì lý do nào đó, một vài cơ quan truyền thông xã hội vẫn cố tình làm áp lực với Phật giáo muốn triệt hạ tận gốc những đối tượng theo ý muốn của họ.
  • 7 tâm cần phát khởi khi thực hành sám hối

    Một là tâm tủi hổ, hai là tâm e sợ, ba là tâm chán xa, bốn là tâm bồ đề; năm là tâm oán thân bình đẳng; sáu là tâm nghĩ báo ân Phật; bảy là tâm oán xét tội tính vốn không.
  • Bố thí, cúng dường cũng có năm bảy đường

    Ai cũng biết bố thí và cúng dường là việc tốt, là nhân lành của phước báo giàu sang, đủ đầy ở tương lai. Nhưng vì tâm và hạnh trước, trong và sau khi bố thí vốn khác nhau nên phước quả cũng tương ưng sai biệt thành năm bảy đường.
  • Chuyển hóa bệnh tật theo quan điểm Phật pháp

    Người Phật tử có chánh kiến cần nhận thức các vấn đề liên quan đến bệnh nghiệp theo quy luật nhân-duyên-quả. Tránh các niềm tin sai lạc, tà kiến, rơi vào mê tín, cầu cúng để cầu mong khỏi bệnh chỉ tiền mất tật mang.
  • Bố thí cho người khác hay khơi dậy thiện tâm trong họ?

    Cho người khác tiền bạc không bằng khơi dậy thiện tâm trong họ, bởi thiện tâm mới là điều cơ bản nhất quyết định cuộc sống và tương lai của một con người.
  • Luân hồi chuyển thế là có thật hay chỉ là thứ viển vông hư ảo?

    Luân hồi chuyển thế là có thật hay chỉ là thứ viển vông hư ảo? Nhưng dù ai đó có phản đối, thì lịch sử vẫn không ngừng ghi nhận những minh chứng về luân hồi.
  • Những đại cư sĩ nào có thể thuyết pháp thay Đức Phật?

    Đức Thế Tôn chỉ quyết định nhập Niết-bàn khi biết rằng các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo-ni, các Nam cư sĩ, Nữ cư sĩ đệ tử của mình đã trở thành những người chơn chánh, sáng suốt, có kỷ luật, sẵn sàng, đa văn, duy trì, thành tựu và sống theo Chánh pháp; sau khi học hỏi giáo lý, đã có thể diễn giảng, khai minh Chánh pháp.
  • Chánh niệm trước ác ma

    Phật giáo không khuôn định “ma” vào một đối tượng cụ thể của lục đạo như các chúng sanh trong địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh… Ví dụ như Ma vương hay Thiên tử ma, Thiên ma Ba tuần là Tha hóa tự tại thiên, trụ ở tầng trời thứ sáu của cõi Dục.
  • Hiểu đúng về nhân quả

    Thực chất thì nhân quả có cấu trúc đa tuyến, nói đúng là nhân-duyên-quả. Nhân quá khứ thì cố định, duyên quá khứ hoặc hiện tại thì linh động, vì thế quả hiện tại cũng biến động theo, lệch hướng so với nhân. Mặt khác, nhân-duyên-quả của tiến trình này lại làm nhân-duyên-quả của các tiến trình khác.
  • Càng học Phật ta sẽ càng giản dị

    Khi tôi viết ra câu chuyện này có lẽ sẽ ít người tin. Thầy tôi cũng không khuyến khích tôi viết về việc học Phật khi mình chưa tu giỏi. Tôi nhớ thầy dạy: Người tu học là để lợi lạc - trước cho mình, sau cho người, không nên đem ra khoe khoang hay tranh luận, việc kị nhất trong học Phật là ngã mạn - ngày nào còn khoe là ngày đó còn dở!.
  • Tội tà dâm là gì và quả báo ra sao?

    Trong kinh có viết: Tập cận dục thời, Vô ác bất tạo; Thọ bỉ quả thời, Vô khổ bất thọ, có nghĩa là: Trong khi gần ái dục, Không tội ác nào chẳng tạo tác. Đến khi thọ quả báo của ái dục, Không thống khổ nào chẳng lãnh thọ.
  • Có nên khôi hài trong khi thuyết pháp?

    Theo dõi một số bài thuyết pháp ở trong nước tôi nhận thấy có vài thầy dùng cách bông đùa, pha trò, khôi hài để dẫn dụ thính chúng. Tuy nhiên sự bông đùa, pha trò lại đi quá xa khiến buổi thuyết pháp mất tính trang nghiêm trong tinh thần học đạo, tu đạo.
  • Xin ăn mà không ăn xin

    Trì bình khất thực là một trong những thường pháp của Thế Tôn. Các đệ tử xuất gia của Ngài cũng chọn pháp xin ăn làm phương tiện nuôi sống thân mạng để tu hành, chứng đắc các Thánh quả.