me cha la phat

Mẹ cha là Phật

Nhà văn hóa Phan Oanh đã thốt lên chua xót với tôi: Dân sính lễ là điềm suy xã tắc. Bao giờ dân ngộ đạo mới là điềm thịnh của quốc gia.
  • Nỗi đau mất mẹ chẳng phải của riêng ai…

    Làng tôi nằm dọc theo bờ sông hiền hòa bốn mùa xanh ngắt, nơi đây là thiên đường của lũ trẻ nhà quê - là nơi chúng tôi tung tăng bơi lội để trốn cái nắng nóng của mùa hè oi ả. Cũng trên dòng sông đó, cả lũ thả trôi bè chuối, mặc cho dòng nước đẩy đưa, vô tư ngắm trời xanh mây trắng, thong thả nghe tiếng chuông chùa ngân lúc hoàng hôn.
  • Giữa sắc màu cuộc sống

    Kính tặng tác giả: Một Thời Hành Điệu
  • Lối đạo tôi đi đong đầy dáng mẹ

    Ngày ấy, khi còn là một cô bé ngây thơ và đầy mơ mộng, tôi đã ước nhà mình bớt cơ cực, bớt khổ. Như thế mẹ sẽ đỡ buồn, bố sẽ không phải cầm rổ đi xúc cua, xúc tép mỗi buổi trưa hè. Tôi đã mơ ước thật nhiều và hứa với lòng sẽ luôn cố gắng. Không bao giờ tôi đua đòi cùng chúng bạn, hay ganh tị với ai về những gì mình không có.
  • Tri ân cảm niệm những lời tâm huyết của Đức Đệ nhất Pháp chủ GHPGVN

    Đã có sinh thời có diệt, mọi duyên hành chuyển đều thuộc vô thường, sinh diệt diệt dĩ, tịch diệt là vui. Nay tôi tuổi đời vừa tròn chín chục, tâm trí vẫn minh mẫn, nhưng theo thời gian thấy mỗi sát sa, mỗi sát na, cái già cứ đi qua nhanh, nên tôi tạm có vài lời để lại.
  • Học viện trong tôi: 35 năm, chúng con hướng về những vị Thầy

    Chuẩn bị trở về trường tham dự Lễ kỷ niệm 35 năm thành lập Học viện Phật giáo Việt Nam tại TP.HCM (1984-2019), chúng con nghe lòng mình dâng lên bao niềm cảm xúc. Ba mươi lăm năm một chặng đường phát triển, 35 năm với vô vàn thành tựu đã đạt được làm xương minh ngôi nhà Phật giáo Việt Nam.
  • Tránh chiếc áo từ bi

    Chuyện xưa kể rằng, có một hiệp khách bôn tẩu giang hồ. Người này rất giỏi võ công, lại có tâm trừ gian diệt bạo, bênh vực kẻ yếu thế. Ngày nọ hiệp khách đi ngang qua ngôi làng, gặp lúc bọn cướp đang cướp bóc của dân lành liền ra tay trừ bạo.
  • Cảm tạ cuộc đời cho con được làm con của mẹ

    Sri Lanka và Campuchia cần chung tay hợp ... Con nhớ, lúc mình học lên cấp hai, con bắt đầu tò mò và tìm hiểu về chùa, về Phật pháp. tác chặt chẽ để phát triển Phật giáo ra khắp thế giới.
  • Vì mê tín nên bất hiếu

    Vừa rồi, có bà lão ở gần chùa tôi qua đời. Con cháu của bà đi coi ngày. Ông thầy coi ngày nói rằng bà lão mất ngay ngày giờ rất xấu cho nên khi liệm, một số con cháu kỵ tuổi phải đi ra chỗ khác. Hơn nữa, con cái cũng không được thờ bà ở trong nhà mà chỉ thờ ngoài nhà mồ mà thôi.
  • Mẹ & tháng Bảy

    Mẹ tôi chắc là điển hình mẫu mực nhất của những bà mẹ nhà quê. Một đời làm lụng, chắt chiu.
  • Hoa rụng

    Tuấn tần ngần chăm chú nhìn trên màn bão lũ tràn về miền Trung, miền Bắc, mắt thấm cay, tiếng thở dài não nuột trước sự bất lực một thảm họa ngoài tầm tay.
  • Phật tử à!

    Phật tử à, có bao giờ các vị nhìn lại, thấy mình quá đáng lắm không, hay cứ mãi vào chùa soi mói lỗi của Tăng Ni, rồi đi ra đường bêu rếu. Quý thầy, quý sư cô còn đang tu, là còn đang sửa, chứ đã thành Phật, thánh nhân đâu mà muốn cho toàn mỹ.
  • Tâm sự tuổi già

    Tháng năm vội vã, đời người ngắn quá, chớp mắt đã già. Chúng ta nào dám nói đã thấu hết lẽ đời, nhưng ta cảm thấy, chỉ có hiểu đời, mới sống được ung dung, thanh thản.
  • Trong một nắm tay

    Trong con đường học Phật, đôi khi chúng ta có thể cảm thấy như mình bị lạc lỏng trong một khu rừng mênh mông, bị tràn ngập với vô số những giáo lý và lời dạy khác nhau.