nhung hon trinh nu tuoi doi muoi

Những hồn trinh nữ tuổi đôi mươi

Hơn 50 năm trôi qua, chiến tranh đã lùi vào quá khứ, mảnh đất Đồng Lộc năm xưa mang trên mình chi chít những hố bom giờ đã hồi sinh và khoác lên mình màu áo mới. Thế nhưng những câu chuyện về 10 cô gái thanh niên xung phong năm ấy dường như vẫn thật gần.
  • Tuệ Trung Thượng Sỹ, kẻ rong chơi giữa sống và chết

    Tuệ Trung Thượng Sĩ tên thật là Trần Tung (陳嵩, hay Trần Quốc Tung), là một tôn thất hoàng gia, nhà quân sự, nhà tâm linh Đại Việt đời Trần. Ông có tước hiệu Hưng Ninh Vương, từng cầm quân 2 lần đánh bại Nguyên-Mông xâm lược (năm 1256 và 1287), và là một thiền sư Phật giáo Đại thừa. Ông là đạo huynh của vua Trần Thánh Tông, là người hướng dẫn vua Trần Nhân Tông vào cửa Thiền và có nhiều ảnh hưởng đặt nền móng cho sự phát triển Thiền phái Trúc Lâm ở Đại Việt thế kỷ 13 – 14.
  • Đạo Sinh: Đức Phật trong chúng ta

    Nếu một ngày nào đó có người trong chúng ta cảm thấy tuyệt vọng ngay trên con đường mình đã chọn, thì hãy nhớ rằng tất cả đều xuất phát từ chính ở nơi mình. Đạo Phật xuất hiện không phải để giúp chúng ta thỏa mãn những đòi hỏi vô minh của mình mà là để giúp chúng ta thoát khỏi sự ràng buộc của những vô minh đó.
  • Trần Thạc Đức: Phật giáo Việt Nam và hướng đi nhân bản đích thực

    Tôi đã được đọc cuốn “Phật giáo Việt Nam và hướng đi nhân bản đích thực” của ông Trần Thạc Ðức và có cái hân hạnh được giới thiệu tác giả, một giáo sư Ðại học Phật giáo nhiều uy tín. Lòng tôi nghĩ rằng ai đã ở trong khí hậu Phật giáo thì xin vào thêm một lần, ai chưa vào thì xin vào thêm một lần, ai chưa vào thì xin vào để thưởng ngoạn… Giáo sư Trần Thạc Ðức vốn không phải là người xa lạ – và sách này là sách nhiều giá trị, cố nhiên. Cũng xin thưa thêm là sự nghiệp văn học của Ông không phải chỉ có một cuốn này.
  • Bước qua lịch sử

    Nơi trạm xe buýt cuối ngày, chuyến xe cuối cùng chuẩn bị lăn bánh. Những người đến trễ và những người muốn ngủ lại nơi băng ghế chờ đợi, sẽ bị bỏ lại. Cơ hội tái diễn cho một chuyến xe khác, có thể là ngày hôm sau. Nhưng hôm sau, nào ai đoán được chuyện gì sẽ xảy ra. Người ta cần phải bước qua, bỏ lại lịch sử phía sau, bằng không sẽ bị bỏ lại bên lề lịch sử.
  • Viết cho những người đã mãi mãi ra đi

    Sự hi sinh của các anh đã thắp sáng thêm ngọn lửa, ngọn lửa của niềm tin rằng chúng ta đang được sống ở một đất nước với đủ đầy tình yêu thương, bao bọc và che chở. Các anh đã khẳng định rằng, là người lính, là công dân Việt Nam thì ở bất cứ thời đại nào, bất cứ hoàn cảnh nào cũng sẽ luôn sẵn sàng dùng cả tính mạng của mình để đánh đổi lấy sự bình yên cho đất nước.
  • Mẹ cha là Phật

    Nhà văn hóa Phan Oanh đã thốt lên chua xót với tôi: Dân sính lễ là điềm suy xã tắc. Bao giờ dân ngộ đạo mới là điềm thịnh của quốc gia.
  • Nỗi đau mất mẹ chẳng phải của riêng ai…

    Làng tôi nằm dọc theo bờ sông hiền hòa bốn mùa xanh ngắt, nơi đây là thiên đường của lũ trẻ nhà quê - là nơi chúng tôi tung tăng bơi lội để trốn cái nắng nóng của mùa hè oi ả. Cũng trên dòng sông đó, cả lũ thả trôi bè chuối, mặc cho dòng nước đẩy đưa, vô tư ngắm trời xanh mây trắng, thong thả nghe tiếng chuông chùa ngân lúc hoàng hôn.
  • Giữa sắc màu cuộc sống

    Kính tặng tác giả: Một Thời Hành Điệu
  • Lối đạo tôi đi đong đầy dáng mẹ

    Ngày ấy, khi còn là một cô bé ngây thơ và đầy mơ mộng, tôi đã ước nhà mình bớt cơ cực, bớt khổ. Như thế mẹ sẽ đỡ buồn, bố sẽ không phải cầm rổ đi xúc cua, xúc tép mỗi buổi trưa hè. Tôi đã mơ ước thật nhiều và hứa với lòng sẽ luôn cố gắng. Không bao giờ tôi đua đòi cùng chúng bạn, hay ganh tị với ai về những gì mình không có.
  • Đời người chính là: Nhân sinh một giấc phù vân, sớm còn xuân sắc chiều đông đã tàn

    Không có mùa đông xuân đến có nghĩa gì, không có đau khổ ai hiểu về hạnh phúc?
  • Cặp mắt thái tử Câu Na La

    Thuở xưa ở Ấn Ðộ có một ông vua tên là A Dục trị dân rất công bình. Hồi còn trẻ, tính Ngài hay giận dữ nhưng dần dần Ngài trở nên hiền từ dịu dàng. Nhờ gương sáng của Ngài, nhờ huấn dụ đưa ra, Ngài dạy cho dân tính nhã nhặn đối với mọi người và lòng bác ái đối với kẻ khổ sở.
  • Đức Phật an nhiên tự tại giữa cuộc đời

    Đức Phật của chúng ta đã làm cho lũ chúng ma một phen kinh hồn, khiếp đảm bởi cây cung Thiền định và lưỡi kiếm trí tuệ nên Ngài đã vượt qua cạm bẫy của ma và tuyên bố: Ta đã chứng được đạo quả Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.
  • Một vầng trăng, con thầm kính ngưỡng!

    Con được gặp đức Phật, mặc dù Ngài không còn hiện diện trên cuộc đời, nhưng Pháp thân của Ngài vẫn luôn hiện hữu trong con và khắp mọi người. Ngày Phật thị hiện như thêm một lần nữa đức Phật trong tâm con được khơi dậy, được bừng sáng hơn nhắc nhở con phải chuyên cần hơn, phải sống tốt hơn.