giua sac mau cuoc song

Giữa sắc màu cuộc sống

Kính tặng tác giả: Một Thời Hành Điệu
  • Lối đạo tôi đi đong đầy dáng mẹ

    Ngày ấy, khi còn là một cô bé ngây thơ và đầy mơ mộng, tôi đã ước nhà mình bớt cơ cực, bớt khổ. Như thế mẹ sẽ đỡ buồn, bố sẽ không phải cầm rổ đi xúc cua, xúc tép mỗi buổi trưa hè. Tôi đã mơ ước thật nhiều và hứa với lòng sẽ luôn cố gắng. Không bao giờ tôi đua đòi cùng chúng bạn, hay ganh tị với ai về những gì mình không có.
  • Đời người chính là: Nhân sinh một giấc phù vân, sớm còn xuân sắc chiều đông đã tàn

    Không có mùa đông xuân đến có nghĩa gì, không có đau khổ ai hiểu về hạnh phúc?
  • Cặp mắt thái tử Câu Na La

    Thuở xưa ở Ấn Ðộ có một ông vua tên là A Dục trị dân rất công bình. Hồi còn trẻ, tính Ngài hay giận dữ nhưng dần dần Ngài trở nên hiền từ dịu dàng. Nhờ gương sáng của Ngài, nhờ huấn dụ đưa ra, Ngài dạy cho dân tính nhã nhặn đối với mọi người và lòng bác ái đối với kẻ khổ sở.
  • Tượng Phật đến từ phương trời xa

    Trong cảnh hoang tàn đổ nát, ông thoáng thấy một pho tượng Phật, vững chắc và tinh khôi, nằm ngay trong đó. Pho tượng ấy làm ông liên tưởng đến sự tàn phá của cuộc chiến, phá hủy cả một dân tộc và truyền thống lâu đời của nước này.
  • Hãy Đến Với Mọi Người

    Cuộc sống này quý báu vô vàn, Đức Phật dạy thế cho nên tôi không bao giờ có ý nghĩ hủy hoại cuộc sống. Tôi yêu mến cuộc sống của tôi và của mọi người.
  • Tùy bút Hoa Sen Giữa Chợ (Nhật Ký Hành Hương 5)

    Đức Phật là một bậc giác ngộ khai phóng khuyên bất cứ ai muốn theo Ngài thì cần thiết phải hiểu Ngài trước đã; đừng vì hình tướng của chiếc áo choàng hay định kiến chấp trước mà bịt tai, che mắt theo nhau hay chống nhau.
  • Chị Tôi

    Chị dạy cho tôi biết bao điều hay lẽ phải để sống làm một con người hòan thiện, một người tu chơn chánh. Chị thường nói:"Chị có thể hy sinh cả bản thân mình, làm bất cứ điều gì để cho em được an vui, để em được sống trọn đời trong ánh sáng đạo lành".
  • Dư âm từ cõi đi về

    Dư âm về người là đời sống thanh cao thoát tục, là hạnh nguyên vị tha, là quá trình sáng tạo không ngừng nghỉ. Sư ra đi mang theo nhiều tâm nguyện còn dang dở. Nhưng người chắc cũng yên lòng và thanh thản với những gì mình đã cống hiến, và luôn kỳ vọng vào tiền đồ của đạo pháp ngày mai.
  • Mùa Xuân và Đất Mẹ

    Mùa xuân đang đến. Nhìn những bọt tuyết bay bay trong trời giá lạnh, tôi lại mường tượng đến những cánh hoa xuân rơi lả tả giữa một chiều mưa bão ở quê nhà. Những thân cây tàn úa, bừng lên một sắc xuân nồng nàn ấm áp.
  • Tâm Thư Gởi Chị

    Mười năm vắng xa chị, em mới viết lá thư này. Bao niềm nhớ thương đã theo lẽ thường tình tan biến. Điều đọng lại trong em chính là giây phút được lắng lòng để tưởng nhớ đến chị. Những lúc như thế em mới cảm thấy thật sự an lạc và thanh thản hơn cả.
  • Mùa bão

    Bão từng cơn một đến rồi đi. Từng cơn gió giật tàn bạo như thách thức cùng ai đó. Gió giất bốn phía không biết đâu mà tránh. Mưa rơi khắp nơi và nuớc tràn chung quanh không biết đâu mà chạy. Muốn tránh không biết nơi mô mà tránh...
  • Về Thăm Đất Tổ Tào Khê

    "Tào Khê là tên một dòng sông ở Đông Nam huyện Khúc Giang, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc, nơi có ngôi chùa cổ Bảo Lâm, còn gọi là Nam Hoa, từng là đạo tràng lớn của Đại sư Huệ Năng (638-713), vị Tổ thứ 6 của Thiền tông Trung Quốc.
  • Hoa Của Người Hàng Xóm

    Người láng giềng mang về chậu hoa hồng đặt bên ngoài lan can, cạnh hai chậu hoa nhỏ có lá màu tím hình cánh bướm mà đám trẻ gọi là hoa bướm. Hoa bướm cao lêu khêu cứ đung đưa mấy sợi tơ trời ngã nghiêng theo chiều gió.