giua sac mau cuoc song

Giữa sắc màu cuộc sống

Kính tặng tác giả: Một Thời Hành Điệu
  • Lối đạo tôi đi đong đầy dáng mẹ

    Ngày ấy, khi còn là một cô bé ngây thơ và đầy mơ mộng, tôi đã ước nhà mình bớt cơ cực, bớt khổ. Như thế mẹ sẽ đỡ buồn, bố sẽ không phải cầm rổ đi xúc cua, xúc tép mỗi buổi trưa hè. Tôi đã mơ ước thật nhiều và hứa với lòng sẽ luôn cố gắng. Không bao giờ tôi đua đòi cùng chúng bạn, hay ganh tị với ai về những gì mình không có.
  • Đời người chính là: Nhân sinh một giấc phù vân, sớm còn xuân sắc chiều đông đã tàn

    Không có mùa đông xuân đến có nghĩa gì, không có đau khổ ai hiểu về hạnh phúc?
  • Cặp mắt thái tử Câu Na La

    Thuở xưa ở Ấn Ðộ có một ông vua tên là A Dục trị dân rất công bình. Hồi còn trẻ, tính Ngài hay giận dữ nhưng dần dần Ngài trở nên hiền từ dịu dàng. Nhờ gương sáng của Ngài, nhờ huấn dụ đưa ra, Ngài dạy cho dân tính nhã nhặn đối với mọi người và lòng bác ái đối với kẻ khổ sở.
  • Mẹ dấu yêu

    Một chút thôi: đôi lời thăm hỏi, một cái nắm tay, một cái nhìn thật sâu vào mắt mẹ, một mái tóc hoa dâm gục trên vai mẹ: " Con thương mẹ nhất trên đời" Bây giờ các con hạnh phúc vô vàn mẹ có biết không. Mẹ ở cùng chúng con mãi mãi nhé.
  • Thuơng nhớ Bạc Liêu

    "Chị ơi, em đã nhận được thuốc và quà chị gởi rồi, có cả kẹo nữa. Nhiều quá. Giờ em uống làm sao đây?"
  • Nhân nhớ về thi sĩ Bùi Giáng và những bài thơ Haiku, viết thơ cho bạn

    Khi chúng ta muốn nói về Phật pháp, không phải lúc nào cũng có thể thốt lên thành lời, điều này còn tùy thuộc vào nhân duyên có được, tùy thuộc vào mức độ trung thực với chính mình, cho dù tâm đạo lúc ấy là xấu hay tốt.
  • Làm website Phật Giáo-Dễ hay khó

    Làm website bình thường hay báo bình thường đã mệt còn làm website Phật giáo càng mệt hơn.
  • Tịnh xá Ngọc Minh- Đã cho con sự bình an giữa cõi đời

    Con đã cảm nhận được một thời gian cực lạc trong tâm hồn mình và hiện hữu nơi đây chính là ngôi tịnh xá Ngọc Minh tọa lạc tại xã Sông Phan, huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận thân thương! Các quý sư là đấng cứu sinh, thực hiện số mạng mà người đã được giao phó, phải lo cho chúng sanh khi còn trong bể khổ.
  • Khi Tịnh Tài sinh Bất Tịnh (Nhật Ký Hành Hương 4)

    "Trong ba ngôi Tam Bảo là Phật, Pháp, Tăng ví như Trí, Tâm, Thân của một cơ thể. Dẫu Trí sáng và Tâm lành đến mấy, nhưng Thân bệnh thì cơ thể đó cũng chịu cảnh khiếm dụng.
  • An Lạc Với Nhân Cách Tự-Do-Tinh-Thần (*)

    Mọi năng lực tạo tác đều chỉ có ý nghĩa công cụ. Trí lực để tạo tác là trí-công-cụ. Công cụ dù "đắt tiền" hay "rẻ tiền" cũng chỉ là công cụ.
  • Ngôi chùa cổ còn lại

    Chùa cổ, mái ngói nâu ngày một bạc vì rêu thẫm màu thời gian. Gạch mòn chông chênh cùng gió mưa. Vài nơi dột các cô dặm vá giữ lại hơi ấm của tổ. Vài chỗ tô lại để giữ lại màu tổ đã truyền. Chùa như nhỏ bé khi phật tử ngày một đông.
  • Câu cuối cùng nói với mẹ

    Nếu bạn được nói câu cuối cùng với người thân của bạn như mẹ chẳng hạn bạn sẽ nói gì? Chỉ một câu thôi rồi không bao giờ bạn được nói và mẹ bạn không bao giờ nói thêm một câu nào nữa, một tiếng nào nữa.
  • Đỉnh Cao Kim Cổ

    "Trong đạo lý giải thoát, không có sự phân biệt giai cấp và chủng tính. Trước con mắt người giác ngộ, tất cả mọi chúng sinh đều bình đẳng. Máu ai cũng đỏ, Pước mắt ai cũng mặn, tất cả chúng ta đều là con người.