me cha la phat

Mẹ cha là Phật

Nhà văn hóa Phan Oanh đã thốt lên chua xót với tôi: Dân sính lễ là điềm suy xã tắc. Bao giờ dân ngộ đạo mới là điềm thịnh của quốc gia.
  • Nỗi đau mất mẹ chẳng phải của riêng ai…

    Làng tôi nằm dọc theo bờ sông hiền hòa bốn mùa xanh ngắt, nơi đây là thiên đường của lũ trẻ nhà quê - là nơi chúng tôi tung tăng bơi lội để trốn cái nắng nóng của mùa hè oi ả. Cũng trên dòng sông đó, cả lũ thả trôi bè chuối, mặc cho dòng nước đẩy đưa, vô tư ngắm trời xanh mây trắng, thong thả nghe tiếng chuông chùa ngân lúc hoàng hôn.
  • Giữa sắc màu cuộc sống

    Kính tặng tác giả: Một Thời Hành Điệu
  • Lối đạo tôi đi đong đầy dáng mẹ

    Ngày ấy, khi còn là một cô bé ngây thơ và đầy mơ mộng, tôi đã ước nhà mình bớt cơ cực, bớt khổ. Như thế mẹ sẽ đỡ buồn, bố sẽ không phải cầm rổ đi xúc cua, xúc tép mỗi buổi trưa hè. Tôi đã mơ ước thật nhiều và hứa với lòng sẽ luôn cố gắng. Không bao giờ tôi đua đòi cùng chúng bạn, hay ganh tị với ai về những gì mình không có.
  • Sự kỳ diệu của nếp sống tâm linh

    Nhờ đâu mà anh có được thành quả hôm nay? Điều này thật khó nói, anh chỉ ấp ủ trong lòng. Hai vợ chồng anh chiều chiều bắc ghế ngồi trên hiên nhà nhìn ngắm vườn cây bốn mùa xanh tươi hoa trái đủ màu. Họ tự hỏi lòng, rồi nhìn nhau bằng niềm tin sâu sắc vào sự gia hộ của Tam bảo, sự kỳ diệu của nếp sống tâm linh!
  • Khoảnh khắc được đi cùng Thầy

    1. Bầu trời cố đô Huế sớm nay rất yên bình. Vài dải mây trắng mỏng tang tỏa ra từ phía bình minh, trên nền trời xanh thẳm. Lần đầu tiên tôi ngắm trọn vẹn bình minh nơi mảnh đất này - một mình thong dong, thư thái, khác hẳn như bao lần ghé Huế vội vàng khác.
  • Miên man ngày tảo mộ

    Nếu như lễ tảo mộ của người Trung Hoa nhằm vào tiết Thanh minh, cũng là hội đạp thanh cho nam thanh nữ tú du xuân, như đã được Nguyễn Du miêu tả trong Truyện Kiều:
  • Hiến kế sống lâu tại Huế: Đã về Huế thì nên chậm lại, âm trầm thôi

    Đến Huế, đến chùa Huế, đến Thiền sư Huế không những cho ta nguồn tâm linh bất tận, nguồn sống thân thương cao tột, hằng nằm sâu thăm thẳm từ vô tận...!
  • Có một vì sao từng đi qua đời con

    Vào một buổi chiều của ngày hôm qua và sẽ bắt đầu có một buổi chiều của ngày mới. Chúng con sẽ cùng với Ôn thăm lại Happy farm, đồi mận, hoa hướng dương và ngắm đồng cải vàng.
  • Trên vai con, ngôi sao Ba rơi rụng

    Thế đấy, khi người ta đánh mất đi điều gì đó thì mới nhận ra nó quan trọng đến thế nào. Nhưng cuộc sống này ngắn ngủi lắm, nên đừng để những nuối tiếc, phiền muộn của quá khứ làm bạn quên đi những niềm vui của thực tại...
  • Thần chú Dược Sư mầu nhiệm

    Tôi xin kể lại câu chuyện vừa xảy ra trong gia đình vào mùa Vu lan vừa qua để cảm ơn chư Phật đã gia hộ và sự mầu nhiệm khi tụng niệm thần chú Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Như Lai.
  • Đời sao khổ quá!

    Sống trên đời ai cũng khổ, mỗi người khổ - bất toại ý mỗi kiểu. Một số người bạn của tôi thường than thở: “đời mình sao mà khổ quá, mình không muốn sống nữa”. Vậy đời có hoàn toàn khổ như chúng ta thường nghĩ hay không?
  • Vu lan trong tim con: Ngày mai của mẹ và con

    Không biết bao nhiêu lần tôi rưng rưng khi đọc tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ của nữ nhà văn người Hàn Quốc, Shin Kyung-sook. Đó là một người mẹ ở xứ sở Kim chi, mà không hiểu sao, đọc xong tôi lại thấy bà hiện lên đầy thân quen như thể đó là mẹ mình.
  • Vu Lan nỗi niềm thầm chấp bút

    Đối với con – một người xuất gia trẻ, giờ đây, một cái nắm tay âu yếm của mẹ, một lời quở phạt nghiêm khắc của cha sao mà xa xỉ thế? Nghĩ về thâm ân của hai đấng sinh thành chưa đáp trọn mà lòng con thêm tủi hổ.