nghe phap ma nhieu khi chang nghe

Nghe pháp mà nhiều khi chẳng nghe

Có hạng người nghe pháp chỉ để gieo duyên, không tập trung, không nắm bắt được giáo nghĩa và tất nhiên là họ không thể suy tư, chiêm nghiệm về lời Phật dạy để áp dụng trong cuộc sống thường ngày.
  • Lời dặn dò cuối cùng của Đức Phật

    Xin hãy lắng lòng nghe, chiêm nghiệm, và thực hành những lời dặn dò cuối cùng của Đức Phật để thân tâm an lạc thật sự.
  • Ân đức của Như Lai

    Con đường cứu độ nhân loại của Đức Phật là dạy cho con người làm sao tìm được giải thoát. Ngài không chú trọng đến làm nhẹ bớt một vài trường hợp về thân và tâm bệnh. Ngài quan tâm nhiều đến việc vạch ra con Đường để mọi người đi theo.
  • Học Phật, mấy người có thể buông xả?

    Nhiều người học Phật, nhiều người nghe Kinh, được mấy người có thể buông xả? Ai buông xả được là vì họ nghe và hiểu rõ ràng, trong sinh hoạt hằng ngày họ có thể cùng Phật Pháp tương ưng, tức là họ năng giải năng hành, thật sự thọ dụng được Phật Pháp.
  • Tin Kinh, tin Phật, đừng vội tin người

    Thế gian này không ai bằng Phật! Ta Tin Phật đừng vội tin lời người nói vì họ nói có thể đúng, có thể sai, có thể họ nói nhưng lại bảo lời Phật nói. Vì thế Phật đã dạy ”y Kinh không y nhân” nghĩa là tin vào Kinh Phật dạy đừng vội tin nơi người ta nói.
  • Nguyên nhân và giải pháp để chuyển hóa mê tín

    Mê tín là lòng tin mù quáng không thấy đúng lẽ thật, không thấy đúng chân lý vì mê muội. Như tin ông đồng bà cốt, tin xin xăm bói quẻ, tin ngày lành tháng dữ, tin số mạng sang hèn, tin coi tay xem tướng, tin cúng sao giải hạn, tin có một người ban phước giáng họa v.v... Những lối tin này không có logich, không đủ bằng chứng, không có lợi ích, nên gọi là mê tín, vì đi ngược lại với giáo lý nhân quả.
  • Vấn đề đức tin trong đạo Phật

    Ðức Thích Ca có dạy: ”Tin là căn bản của sự thành công, và là nguồn gốc của muôn hạnh lành”. Nhưng lòng tin của người phật tử không phải là một lòng tin cuồng nhiệt, sôi nổi, không suy xét.
  • Quan điểm về con cái trong đạo Phật?

    Tất cả biểu hiện của cuộc sống đều tùy thuộc vào nghiệp lực, nhân duyên tội phước của chính mình đã gieo trồng từ trong quá khứ cho đến hiện tại. Người phước nhiều thì được nhiều phần, của và con đều đủ. Người phước vừa thì chỉ được một phần, có cái nọ thì mất cái kia. Người phước mỏng thì vô phần, có khi chẳng được gì cả.
  • Tu hành ở nơi hẻo lánh dễ thành tựu?

    Đừng tưởng ở riêng là tốt hết, trừ khi ở riêng mà biết tu, ở chỗ vắng mà biết tu thì có lợi lớn. Nếu không biết tu chưa chắc đã có lợi. Vì tâm mình không phải đợi có cảnh nó mới chạy nhảy, mà có cảnh hay không có cảnh nó cứ chạy nhảy.
  • Sự sống dưới ánh sáng Mặt Trời

    Sự sống của con người là sự sáng! Có sự sáng mới có sự sống! Có sự sống phải có sự sáng! Không có sự sáng làm sao con người thấy được muôn loài vạn vật, thấy cuộc sống xã hội, cuộc sống nhân loại, thế giới…
  • Phật dạy phước báo thù thắng của bố thí

    Theo tuệ giác Thế Tôn, nếu chúng ta bố thí có điều kiện thì gặt được phước báo có giới hạn trong chừng mực nào đó. Nhưng nếu chúng ta bố thí vô tâm, không toan tính là ta đã biết tu phước và tu huệ rồi đó. Chính vì thế, tu tập bố thí muốn đạt được lợi ích lớn và kết quả lớn về hai mặt vật chất lẫn tinh thần thì tâm phải rộng lớn, không mong cầu, bởi chỉ có vô tâm mới đạt được công đức, phước báo vô lượng vô biên mà thôi.
  • Đốt vàng mã có gửi tới người đã khuất?

    Đốt vàng mã đã trở nên phổ biến, nhất là trong mùa lễ hội với tâm niệm gửi tới người đã khuất. Vậy, Phật giáo có quy định về đốt vàng mã hay không?
  • Tùy duyên làm phước

    Việc phước thiện do con cháu làm rồi hồi hướng cho mẹ sẽ không bằng chính mẹ tác tạo lúc sinh tiền nhưng vẫn rất cần. Vì thế, ngoài việc chăm sóc thân bệnh, luôn thân cận để an ủi động viên tinh thần, bạn hãy tùy duyên mà làm phước cho mẹ, lúc mẹ hiện còn cũng như khi mẹ đã mất.
  • Vượt qua mê tín

    Là con người, chúng ta sống trong đời này đều trải qua nhiều giai đoạn với niềm vui lẫn nỗi buồn. Đối với người tu, điều quan trọng là cần nên nhận diện những cảm xúc đó là giả tạm. Chúng ta làm thế nào hiểu được mọi sự việc một cách thấu đáo để không rơi vào ngộ nhận, thậm chí là mê tín sai lầm.