hanh phuc va kho dau

Hạnh phúc và khổ đau

Trong cuộc sống, chúng ta thường mong muốn có được hạnh phúc và tránh né sự hiện hữu của khổ đau đến với mình.
  • Hạnh phúc ở quanh đây

    Happy-life, Hạnh phúc hay sự an lạc đích thực là nỗi khát vọng lớn lao, niềm mơ ước không bến bờ trong mỗi chúng ta. Dẫu cho đêm ngày trăn trở hằng mong có được, nhưng mấy ai trong chúng ta có trọn.
  • Khuyên những người làm nghề giết mổ

    Dê, lợn tuy là loài vật nhưng tâm lý tham sống sợ chết so với chúng ta cũng không khác biệt. Hãy xem như nhà kia nuôi lợn, vừa chịu giá bán cho đồ tể, con lợn ấy liền rơi lệ bỏ ăn.
  • Trả lời những câu hỏi về Thiền Tịnh

    Kinh Tịnh Danh nói : ”Pháp lìa kiến văn giác tri”. Tri giải chướng sâu, càng thêm cuồng huệ, hý luận tranh luận, nhiễu loạn thức điền. Ngã mạn cống cao, tà kiến tăng trưởng, còn hại hơn là vô tri.
  • Tu tập Chỉ & Quán

    Dù đạo Phật có vô lượng pháp môn tu nhưng thiền định là pháp tu căn bản, cốt tủy nhất. Đức Phật Thích Ca đã tu tập thiền định chứng đắc đạo quả Vô thượng dưới cội bồ-đề.
  • Nói với Bồ tát, nói với chính mình

    Người gần gũi và luôn lắng nghe tôi trong mọi hoàn cảnh chính là Quán Thế Âm Bồ-tát. Hồi tôi còn bé, ông bà ngoại dạy tôi cách niệm danh hiệu Ngài và tôi làm điều đó trong suốt cuộc đời mình.
  • Giải pháp nào cho Phật tử vì mưu sinh mà tạo nghiệp?

    Quan điểm của Phật giáo là không làm nghề tà mạng. Ngoài ra có thể làm mọi nghề nhưng cần có tâm với nghề. Thấy rõ trong nghề có nghiệp nên cần làm thêm nhiều thiện nghiệp khác để bổ sung nhằm vun bồi cội phước.
  • Phật dạy làm người nghìn năm vẫn đúng

    Phật pháp khuyên răn con người làm người tốt làm việc thiện. Phật dạy làm người là một trong những đạo lý cơ bản và sâu sắc mà ai cũng cần phải học theo.
  • Nghiệp và số mệnh đồng hay khác?

    Đạo Phật không phải là ngẫu nhiên luận rồi vô trách nhiệm đối với những hành vi của mình, hay cho rằng mọi chuyện rủi ro, may mắn, bất ngờ đều do bổng dưng, khi không, tự nhiên mà có. Khái niệm về số mệnh hay số phận là quan niệm của các trường phái triết học như Thần ý luận, Đa thần giáo, Túc mệnh luận, Định mệnh luận và Thiên mệnh.
  • Ý thức về tội lỗi

    Có điều chắc chắn là làm người, ai cũng có ý thức về tội lỗi. Điều này là không đúng, điều này là không tốt, điều này là không đẹp. Cái không đúng, không tốt, không đẹp vừa do xã hội dạy cho chúng ta, mà vừa bẩm sinh bên trong chúng ta. Cái bên trong mà chúng ta vẫn gọi là lương tâm, thiện tâm. Làm điều không đúng, không tốt, không đẹp, nhẹ thì chúng ta cảm thấy bất an, có lỗi; nặng thì cảm thấy có tội, cả đối với xã hội và với chính chúng ta.
  • Làm sao để cân bằng cuộc sống và suy nghĩ?

    Có một thiền sư đã viết rằng, khi ngồi vào con thuyền thì ta thấy hai bên bờ di động. Bởi vì mắt và tâm ý chúng ta đang bị cảnh vật hai bên bờ lôi kéo, nhưng kỳ thực là con thuyền của mình đang di động.
  • Biết vọng để làm chủ tâm mình

    Với tôi, việc dụng công tu hành không phải chỉ thời khóa tụng kinh, sám hối, ngồi thiền hay trì chú mà là nhìn lại chính mình qua những việc phải đối diện hàng ngày. Có lẽ, vấn đề chính yếu vẫn là diệt cho được hạt giống tham, sân, si.
  • Thế nào là thờ cúng văn minh

    Thờ cúng văn minh có nghĩa chúng ta thờ cúng làm sao mà ai nhìn vào nơi thờ tự, ai tham dự những nghi lễ đều cảm thấy có sự hiện đại, nghiêm trang, đẹp đẽ nhưng cũng ngập tràn đạo lý và lợi lạc.
  • Quả báo nghiệp ưa tranh cãi

    Nói lời hòa ái, không tranh cãi (khẩu hòa vô tranh) là hạnh tu căn bản của người con Phật. Trong đời sống cộng trụ, không tranh cãi có vai trò rất quan trọng để thiết lập hòa hợp và thanh tịnh.