muon tam thanh tinh dung nen de y den loi nguoi khac

Muốn tâm thanh tịnh đừng nên để ý đến lỗi người khác

Người thật sự biết tu là tự mình tu, không nhìn người khác. Nhìn người khác trong tâm sanh phiền não, sẽ có ý kiến; có ý kiến thì tâm liền bất bình, liền không thanh tịnh.
  • Phiền não là tự ai?

    Gốc tại mình. Nếu thấy nó mà không luyến ái, không ghét bỏ, thì nó vẫn là nó. Lỗi lầm là chính lòng luyến ái, lòng sân hận của mình chớ không phải hình ảnh có lỗi lầm. Khi chứa chấp sân hận, chứa chấp luyến ái, thì của báu nhà mình bị cướp mất.
  • Tại sao ta nghèo?

    Từ nghèo khổ không được đức Thế Tôn đề cập trong Khổ đế, mà nó được hình thành trong ngôn ngữ của người thế gian. Thân nghèo thường đi với phận hèn, đi theo sự thua thiệt, sự khinh khi và cũng có lúc là miệt thị.
  • Thất bại lớn nhất trong cuộc sống là gì?

    Khi nào những niềm vui, hạnh phúc, bình yên… và tất cả những gì của mình còn phụ thuộc hết vào người khác, khi đó nhất định còn phải khổ đau.
  • Cái gì cao hơn trời, nặng hơn đất

    Khi một vị trời hỏi Thế Tôn về vật gì mà cao hơn trời, nặng hơn đất, nhanh hơn gió và nhiều hơn cỏ, Ngài đã nhanh chóng trả lời rằng...
  • Tìm lại cái tôi đích thực

    Thực tế không có cái tôi đích thực! Chúng ta không biết được mình là ai, bởi từ nhỏ chúng ta đã bị các quan niệm về giá trị bên ngoài chiếm hữu, bị hoàn cảnh vật chất dắt theo đi, trở thành nô lệ của hoàn cảnh bên ngoài mà chính mình không cảm nhận được.
  • Bốn món nợ đời khó trả nhất

    Trong các món nợ đời thì ân nghĩa là món nợ khó trả nhất. Nợ tiền bạc thì có ngày trả được. Còn những thứ không đong đếm được ví như ân tình, trách nhiệm, thời gian thì làm sao mà trả cho hết đây. Rồi chúng ta để thời gian cứ trôi qua vô ích, đến khi già mới tiếc nuối.
  • Gieo phúc bằng tâm thanh tịnh

    Có thể 500 năm sau trái đất của chúng ta là một núi rác khổng lồ, toàn bộ nhân loại đều sợ mắc các bệnh về da. Nhưng nếu có thể quay đầu lại kịp thời thì tai họa trong tương lai không phải không thể tránh được.
  • Phật giáo đem lại lợi ích gì cho tuổi trẻ?

    Vì sao Phật giáo cần cho tuổi trẻ và người trẻ thật sự cần gì ở Phật giáo? Câu hỏi này không đơn giản, đôi khi là cả một học thuyết. Nhưng, ở nghĩa đơn giản nhất, qua trải nghiệm của bản thân tôi, có cả thất bại lẫn thành công, tuổi trẻ cần ở Phật giáo ở 3 điểm chính yếu Bi, Trí, Dũng.
  • Sợ chết hay sợ sống

    Mọi người chúng ta đều có một quan niệm sai lầm, đó là rất sợ cái chết. Nhìn thấy trong nhà ai có một cỗ quan tài, nếu như đi ngang qua nhà đó thì mọi người rất là sợ sệt, sợ hồn ma của người chết, sợ người chết hóa thành ma hù dọa chúng ta...
  • Người hùng giữa đời thường đối mặt với chuyện thị phi

    Thị phi là chuyện bàn tán phải trái, như một tất yếu của cuộc sống. Sự kiện cháu bé rơi từ tầng 13 đang là tâm điểm thị phi, nhiều ý kiến quá rồi, định không nói gì thêm nhưng không đành lòng trước một nghĩa cử tốt đẹp bị mổ xẻ quá kỹ như vậy.
  • Tình yêu thương vô điều kiện

    Trong đạo Phật, Từ bi gắn liền với Trí tuệ. Không hiểu biết, bạn không thể thương yêu sâu sắc. Không hiểu biết, bạn không thể có tình thương yêu đích thực. Hiểu biết chính là nền tảng của tình thương yêu.
  • Lời Phật dạy về cách chọn bạn mà chơi

    Một trong những dấu hiệu để xét đoán về nhân cách của ai đó là nhìn xem họ thân thiết với những hạng người nào. Bởi gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Đi trong mù sương lâu dần sẽ thấm ướt. Vì thế mỗi người cần biết chọn bạn mà chơi.
  • Bước ngoặt để con trưởng thành

    Sự trưởng thành bắt đầu vào ngày chúng ta chấp nhận trách nhiệm đối với hành động của bản thân mình.