Chùm thơ Tỉnh Thức của Phật tử Thanh Bình

Chùm thơ Tỉnh Thức của Phật tử Thanh Bình



QUY Y

Muôn lối bi ai, vạn nẻo sầu
Cuộc đời biển khổ chứa thương đau
Pháp môn cửa Phật từ bi đón
Giải thoát chúng sinh mọi khổ sầu

Lòng trần vướng bận bao phiền não
Ánh sáng tòa sen phép nhiệm mầu.
Con thuyền khai Ngộ trên bến Giác.
Nhìn dòng sông mê chảy về đâu?


GIÁC NGỘ

Đi trên sông mê
Trở về bến Giác,
Hạnh nguyện Bồ tát
Phát tâm Bồ đề.
Khai Ngộ phá mê
Vun bồi từ thiện
Nam mô cầu nguyện
Phổ độ chúng sinh
Phá chấp vô minh
Không sinh, không diệt
Chứng ngộ Niết bàn
Dứt bỏ lòng tham
Đoạn trừ Sân hận
Thoát khổ được vui
Cuộc đời an lạc.
 

TỈNH THỨC

Qua cơn mê thấy biết
Sầu như lũ dâng cao
Như mộng mị hôm nào
Ta tìm về tỉnh thức
Là con đường giải thoát
Xa lìa dòng sông mê
Con thuyền trên bến Giác
Chốn an lạc ta về.

 

TỈNH MÊ
 
Cuộc đời khi tỉnh, khi mê
Khi mê là lúc bên lề khổ đau
Tỉnh ra thấy cả biển sầu
Tỉnh mê vẫn phải cùng nhau chầu trời
Khổ vui kiếp nạn con người
Biết đời là tỉnh ngu đời là mê
Tĩnh tâm thiền định sầu bi
Khai thông trí tuệ nhìn về hư không
Kiếp người bể khổ hồi luân
Khi sinh đã khóc gian truân chào đời.