Ngưỡng Vọng Chơn Kinh

Ngưỡng Vọng Chơn Kinh



 Trên ngày chuyển vạn lời Kinh

Ta bắt lấy những hạt huyền sự sống

Có và không

Vô cùng và hiện hữu

Mỗi ngày và nhiều ngày

Bầu trời càng xanh ngoài ngưỡng cửa

Mặt trời lên phóng viễn ý ngàn lời

Chim hót tình ca vô ngôn

Loài dã thảo nghiêng mình biếc vòm xanh diệp lục

Mây uống ngọt cầu vồng

Ta còn một tầng không

Những bán mua cũ mòn chai sần cõi tâm tư

Rơi vào khoảng vắng vô cùng không tái diện

Và những dấu hài năm xưa

Còn tiếc vòm cát trắng chưa thôi!

Trong lời Kinh sáng nay

Êm êm dòng chuyển lưu sự sống

Diện mạo tình thù ân oán bạc đen,...

Những ngọn gió hờn ghen hay bao cuồng phong phẫn nộ

Vận tốc dần tiệm cận điểm không

Ai xóa những dị đồng bằng lời ca từ ái

Hạnh phúc có đâu xa, khi cõi lòng đã trải

Đến vô cùng

Trong cõi đời nơi ta đã đi qua

Nhớ và quên vô vàn những khuôn mặt

Vui sướng và đớn hèn,...từ triệu ngàn xuất phát điểm

Nhưng đều mang theo những tự tình bất tận không lời

Những âm giai tần số tâm linh chập chùng cao thấp

Nhưng người ơi, có hay

Đều trên cao hứng ánh mặt trời hồng

Và dưới chân đất lượn dài tứ phía

Ôi những kẻ đồng hành của ta

Vẫn chưa nhận ra nhau giữa bình nguyên đại thể

Chúng ta sẽ hội ngộ vui vầy

Trong những lời Kinh, bạn nhé!