Tôi ơi! Mi mê lầm rồi!!!

“Mi” xem Linh sơn là kiệt tác của kiệt tác. Giả như có một đại hội Nobel Văn chương, thì tác phẩm này vẫn đầy đủ tư cách ngồi riêng một chiếu. Tâm niệm vậy nên mi bị nó ám ảnh, phóng tâm khắp địa cầu rốt cuộc vẫn chỉ là kẻ cư lưu trong nỗi mơ hồ bất tận về kiếp người.

 
Vũ trụ có hàng tỉ giải ngân hà; trong giải ngân hà này có hàng trăm tỉ ngôi sao. Trái đất còn chưa lớn bằng một ngôi sao kia mà. Mi lại đòi làm chủ nhân của vũ trụ là sao! Thân thể mi gầy còm sao ngã lớn quá vậy? Đã trèo lên đến đỉnh Everest chưa mà mi tay không vỗ ngực. Tìm linh sơn để tự tạc tượng cho mình.

Mi thậm chí còn dè bỉu cả bậc chân tu là “đồ bị thịt” không biết gì đến xã hội, rồi với cái câu cũ mục: “Phật ở trong tâm ta”. Hễ mi nói vậy đủ biết học Phật được mấy nả. Mi hiểu gì về câu quan trọng bậc nhất trong kinh điển: “Mọi chúng sanh đều có trí tuệ và đức tướng của Như Lai”? Không thật tu, không có công phu đố mi hiểu thấu. Tâm mi không tịnh, lấy đại ngã vùi lấp Phật thật, rồi đặt vào đó một ông Phật giả. Hãy nhớ lại cảnh Tôn Ngộ Không đái lên ngón tay của Phật và lấy đó làm bài học xương máu.
 
Giới khoa học cảnh báo lượng người hiện giờ phải cần đến 3 trái đất mới đủ sinh sống. Con người đã bóc lột trái đất cùng tận. Con người kết oán với loài động vật quá sâu nặng, nên nghiệp lực trùng trùng. Thượng giới sẽ có một cuộc thanh tẩy.

Mi không chịu nhìn vũ trụ nhân sinh, không chịu soi vào gương Phật; không muốn trở thành một nhân tố thật sự tốt nên tìm mọi cách bứt khỏi ngũ giới, thập thiện đạo, chính mi sẽ có nguy cơ lọt vào Tam ác đạo quay vòng muôn nghìn kiếp trước lúc trở lại khoác thân người.

Chúng sanh gồm hết thảy loài hữu tình (động vật) và vô tình (thực vật, khoáng vật). Để biết rằng loài người vô cùng ít. Cơ hội làm người vô cùng khó. Chúng sanh cao hay thấp phụ thuộc vào lượng tâm: tâm quảng đại từ bi, mi sẽ là Bồ tát; lượng tâm hẹp hòi mi thành dun dế sâu bọ...
 
Không phải ngẫu nhiên mà Phật trong kinh đưa ra đến ba thí dụ về thân người khó gặp. (1) Mi cứ tưởng đến con rùa mù dưới đáy sâu một ngàn năm mới trồi lên, liệu có chạm được bọng cây trôi lờ phờ vô định trên mặt biển; (2) Mi hãy vốc một nắm cát rồi buông tay xem cát trong móng tay còn lại bao nhiêu so với vốc cát đã rơi; (3) Mi thử đứng trên núi Tu Di thòng sợi chỉ xuống chân núi xâu qua một đồng xu, nếu xâu không lọt mi làm súc sanh. Hãy quán chiếu.

Trên quả đất này Phật pháp sờ sờ trước mắt song bao phần trăm người chịu nghe? Kinh Pháp Cú: “Thân người khó gặp Phật pháp khó nghe”. Giả như mi viết, mi thuyết bất cứ điều gì người già cũng dễ tiếp nhận học hỏi, còn mi nói Phật họ sẽ không nghe đâu. Nói về Phật tức là Đạo; họ luôn cho mình sống bạc tóc mòn răng còn đợi hậu sinh giảng đạo lý sao.
 
Một minh sư đã gút gọn: “Phá giới còn cứu được, phá kiến thì hết cứu”. Ấy chính là bản chất của vòng luân hồi mi biết không? Khoa học, bằng những phân tích kỹ lưỡng đã đưa ra dự báo về đại nạn cuối năm này. Mi vẫn “mê tín khoa học”, nghĩ nếu có chuyện gì Thế giới sẽ báo động đỏ, đâu đến lượt mi lo. Sự phát triển siêu tột của khoa học hiện thời, thử hỏi đã ngăn chặn được lũ lụt, hạn hán, bom nguyên tử, các nhà máy điện hạt nhân từng gây đại họa cho không chỉ một quốc gia hay chưa? Hãy nhìn cơn sóng thần cao chục thước ập vào nhấn chìm cả một thành phố, mới hay loài người trong đó có mi chẳng hơn một tổ kiến bị tạt nước. 
 
 
Thâm nhập được vào ngôi nhà của Phật đã là thượng duyên. Mi hãy nghe lại điều chẳng bao giờ thừa: Không phải sinh mệnh nào cũng có cơ hội làm người, không phải ai cũng có cơ hội gặp Phật; số gặp Phật không phải ai cũng có duyên gặp pháp môn Tịnh độ; trong ngàn người niệm Phật, lúc mạng chung mấy người được vãng sanh!? Mi cứ tiếp tục suy nghĩ.

Hãy xem thần thức(vĩnh viễn tồn tại) chính là sim, thẻ nhớ (tàng thức/a lại da); điện thoại chỉ là xác thân, mi lại chấp nó chính là mi - nó hư mi cũng tiêu. Thật ngu ngơ lắm mà! Mi cậy “có học thức” nên gạt phăng Phật pháp, không chịu nghe không chịu tin. Giả như mi bịt tai bịt mắt mà tâm không động thì đúng chẳng cần tu nữa; Pháp mi còn bỏ, quả vị ấy thật không nhỏ chút nào. Đằng này tâm mi như khỉ vượn nhảy nhót lung tung ngay cả lúc ngủ.
 
Mi nhầm tưởng những cái trong đầu đều do thể trí, không hay đó chính là vọng tâm. Mi tham lam danh tài, tham lời ngợi khen nên thành con giã tràng xe cát, bỏ mất việc tối quan trọng đời người: Giải Thoát. Chớp mắt thôi à. Mi có bao giờ ngồi xem thời tiết chuẩn bị cho một sự vụ quan trọng ngày mai chưa? Mi căng mắt nhưng dự báo trôi qua lúc nào.

Nếu nhìn từ cõi Phật, đời người ở Ta bà cũng ngắn ngủi như thế. Mi từng bị địa ngục đốt ra tro, rồi nhận kiếp vật, muôn đường thống khổ nên khăng khăng hứa hảo nếu được làm người sẽ tìm Phật thỉnh giáo; được làm người rồi thì... cũng như mi chờ xem thời tiết vậy đó. Nhoáng chút phóng tâm, tất cả tiêu tan bọt bóng. Lại chui vào địa ngục, lại sánh vai cùng yêu ma ngạ quỷ, giỏi lắm thì nương náu trên các tầng trời, hưởng hết phước lại rớt xuống trần ai. Biết bao giờ ra khỏi Tam giới nếu mi không đổ hết tri kiến tủn mủn hẹp hòi xuống biển sâu, lột mặt nạ bản thể. 
 
Tất cả sở học, vũ trụ nhân sinh có sẵn trong tâm rồi, chỉ cần mi như như bất động trước mọi hoạt cảnh và biến cố, cảnh giới thâm nghiêm nhất sẽ hiển lộ quang minh. Mi hãy quán chiếu một sự thật: Tất thảy ác nghiệp chúng sanh tạo tác hiện tiền trên khắp địa cầu, hãy xem đó như mi mở được thần nhãn “chứng kiến” lại mọi hành vi trong vô vàn đời quá khứ đã gieo.

Kinh giảng: tài vật là của thủy, hỏa, đạo tặc, oan gia trái chủ, ân nhân đời trước... hoàn toàn không phải của mi đâu. Nếu mi biết dùng tiền hành thiện, không Phật nào để mi đói cả. Còn mi vẫn khăng khăng tích tiền chữa bệnh, sau này mi không bệnh mới là chuyện lạ. Mi sẽ phải đón căn bệnh hiểm nghèo tâm tham mi đã “giao ước”. Hòa thượng, Tiến sĩ Master Chinkung nói (từ lúc 40 tuổi, nay đã gần 90): ông không thể có bệnh bởi tiền chữa bệnh đã cho hết rồi. Xuất phát vào đời mi chỉ cần sai một ly thôi, cứ một bước sẽ lệch với Đạo một thước, trăm bước lệch ngàn trượng...
 
Cuối đời không chừng mi vẫn tự phong người tốt. Người tốt này khác chi cán cân cong vênh của con gian bán lận chợ trời? Mi xưng là người tốt thật sự, vậy đã giúp đỡ ai (chưa nói giúp nhiều người) mà không khoe khoang chưa?; mi là người tốt, mi đã từ bỏ việc sát sanh, đã ăn chay?, hoặc đã ăn mặn theo Tam tịnh nhục (không giết nó, không thấy nó bị giết, không nghe nó kêu khi người ta giết)? Mi vỗ ngực người tốt, mi đã biết tiết kiệm từng gáo nước, từng phút điện thoại, từng chút điện năng của nhà nước chưa?

Mi tự hào tốt, vậy đã mừng vui đồng nghiệp thành công chói sáng? hoặc đã biết hổ thẹn sau khi nói xấu người khác? Dân gian đúc kết: ngậm máu phun người miệng mình dơ trước. Đạo lý này trong kinh còn sâu hơn: nói xấu người chẳng những mi tích nghiệp mà đối phương cũng thêm xấu. Bệnh xuất phát từ tâm. Tâm xấu thì thân bệnh.

Tâm hòa ái không dính mắc, không sân hận đố kỵ, không tham danh đua đòi, không ngã mạn tị hiềm, thân đâu có cớ mang bệnh. Mi sống một đời vài trăm tuổi đi nữa mà ngu ngơ mù mịt không biết sẽ về đâu? không cần biết sau bức tường cao vợi kia ra sao, là đoạn kiến. 
 
 
Tìm hiểu về sự sống sau cái chết đâu có mất quá nhiều thời gian. Tổ Tịnh độ tông thứ 13, đại sư Ấn Quang gõ đầu: hãy xem thân người có được ở đời này là lần cuối cùng thoát khỏi lục đạo, hãy xem gặp được Phật pháp trong đời này là chuyến xe cuối cùng. Để mi không ở lại bầu bạn với thú trong rừng xanh vĩnh viễn!

Sự khổ của tu luyện giải thoát là cả đời người, tuy nếu mi tinh tấn niệm Phật không chừng chỉ vài ba năm, thậm chí vài ba tháng, vài ba ngày khổ ải, sau đó là chặng đời ngập trong an nhiên tịnh lạc. Nói vậy để thấy liễu thoát sanh tử nhiều lúc chẳng nhọc thân bằng những người nông dân trằn thân trên đồng ruộng sớm hôm.
 
Cái mê lầm che mất tự tánh của mi chính là ngũ dục (tài, sắc, danh, thực, thùy) và ngũ ấm (sắc, thọ, tưởng, hành, thức). Thân xác mà thần thức đang mượn kia giả tạm đấy, đừng để nó đánh lừa đồng với mi một khối. Đừng chăm sóc chiều chuộng nó thái quá, rồi mi sẽ bị nó lôi giữa sình lầy ác trược cho coi.

Trần cảnh lừa mi rồi. Hãy mau mau soi tâm tu chỉnh, đừng lăng xăng xuôi ngược tìm cầu. Hóa thân của Phật Di Lặc là hòa thượng Bố Đại, có người hỏi Đạo là gì? Ngài thả cái bao trên lưng rớt bịch xuống. Đạo ở đây là vậy, một chữ Buông.

Mi hướng về Phật mà không buông, ấy là tu giả. Còn tham chấp thế gian, mi lấy điều kiện gì đòi về nước Phật. Mi phải nhảy vào lại trong cái khuôn của ngũ giới, thập thiện đạo, của sáu ba la mật... theo đó mà hành. Phật có Tha tâm thông thấu suốt ý nghĩ mới chỉ rình mò khởi dậy trong sâu thẳm tâm mi. Mi lừa dối phàm nhân đã khó, lại dám dối Phật sao!   
 
 
Mi nghĩ giới là của những người theo Phật, mi đâu theo Phật mà trì giữ. Chẳng hay bất cứ ai, không cứ tôn giáo nào, bất cứ chúng sanh nào dưới gầm trời đều không thoát nhân quả luân hồi. Cơ may không lọt xuống làm súc sanh, ngạ quỷ, địa ngục ở kiếp sau luôn trong tầm tay mi đó. Mi đừng giơ chút tài hèn mọn kia trước Phật pháp.

Nếu mi có là thiên tài cũng có cứu được mình không? Trong lúc dòng tộc họ hàng, anh em, quyến thuộc của mi dưới kia biết mi phát tâm theo Phật, đã hết lòng trông mong mi thành tựu gửi công đức hồi hướng cho họ. Mi có chút tài danh chắc chắc có ngã mạn. Muốn qua sông chỉ cần hai hào trả cho người lái đò, mắc chi bỏ cả cuộc đời thu lượm sở học thế gian mà vẫn mù lòa bên kia thế giới; mắc chi không chịu học Phật ghép bè đáo bỉ ngạn.
 
Các bậc đạo sư từng bảo, việc lấy viên “minh châu” vốn sẵn trong mình đâu cần đến thiên tài, người ngu dốt cũng làm được mà, bởi họ đâu chấp nê. Mi lõm bõm Phật một tí, Chúa một tí, các triết gia một tí, siêu nhiên siêu hình một tí rồi lòe thiên hạ nào hay quỷ thần cũng nhịn không được mà cười sặc cả cơm.

Nếu mi không tin có địa ngục hãy tham khảo thí dụ này. Mi ngủ gặp ác mộng, tên sát nhân cầm dao truy đuổi từ trong nhà vào phòng ngủ. Từ phòng ngủ mi đu dây trụt xuống tầng trệt, hắn vẫn ráo riết đuổi. Mi thộc vào nhà người khác, hắn ta vẫn đuổi, giết cả người che chở mi... Giật tỉnh, mi “à, té ra mơ”. Địa ngục trước hết là do nghiệp lực tích tụ chiêu cảm ra cảnh giới tương tự. Giấc mơ khủng khiếp ấy, “cảnh giả” ấy nối với ác mộng khác không một giây ngưng nghỉ thì có phải thật? Mi nhắm mắt suy nghĩ tiếp đi. Mở mắt sẽ lại thấy chiêm bao thôi mà!
 
 
Trong mỗi người ý nghiệp luôn làm chủ. Chẳng cần tính mi chửi bới, phỉ báng người (khẩu nghiệp), chưa cần mi đấm đá người (thân nghiệp), mi đã thê thảm lắm vào cuối đời và nhất là lúc văng qua thế giới khác. Mi tích quá nhiều nghiệp, tâm sẽ tạo nên cảnh giới xấu cho kiếp sau. Giả như mi tham ăn uống, ấy là gieo nhân làm ngạ quỷ.

Hình thù của chúng: bụng to, yết hầu lại nhỏ, suốt ngày kiếm ăn và ăn mà luôn bị cái đói hành hạ. Mi thử ngó vào một lò giết mổ nào đó. Những con vật bị đập nát đầu phọt óc kia đâu có tội. Đơn giản là nó chịu nghiệp báo đời trước gieo rắc. Và cái người chủ giết mổ mỗi đêm mấy chục mạng kia, hắn phải sống trong địa ngục không một giây thôi vật vã, vạn kiếp mong chi thấy ánh mặt trời.

Thật ra mi cũng có chút linh căn; mi chỉ cần nghĩ đến lúc thoát xác thôi, do tập khí không buông bỏ lúc sống nên cứ là quanh quẩn trong gia thất, bên những người thân mà không sờ mó kêu than với ai được... 
 
 
Mê khoa học, mà mi chẳng hay chính mình là người “lỗi mốt” và lạc hậu về khoa học. Nhiều công trình đã chứng mình sự tồn tại vĩnh viễn của A-lại-da đằng sau xác thân tạm bợ, và các khoa học gia còn khẳng định về sự luân hồi đầu thai Phật đưa ra mấy ngàn năm trước là hoàn toàn có căn cứ.

Hãy tìm hiểu nghiên cứu đi. Trước mắt, mi hãy đọc những dòng sau đây của Lama Anagarika Govinda, nguyên là giảng viên Triết học tại Đại học Naples: “Mantra hay Hồng danh Chư Phật, hay Hồng danh Phật A Di Đà, được niệm lên với tất cả sự thành kính, được niệm lên nhiều lần, được niệm lên qua năm tháng. Ngữ điệu, âm thanh,... là những dao động. Tần số Linh thiêng này, như một nguồn cưỡng bức điều hòa, làm cho Tần số của các Chuỗi tạo nên Cơ thể, Tần số của các Chuỗi tạo nên Tâm thức, tạo nên quá trình Tâm thức của Con Người là Thọ, Tưởng, Hành và Thức; hòa nhập cùng Tần số Linh thiêng.
 
Hiện tượng Hòa Tần số xảy ra. Tạo nên sự hòa nhập Thân, Tâm với Vụ trụ. Phật tánh Hiển lộ, Niết bàn xuất hiện, Con người Siêu việt, Con người trở thành Thượng đế. Sự Cộng hưởng Vĩ Đại xuất hiện: Chứng Ngộ”.  

Khoa học cảnh báo về những đại nạn, các nhà chân tu đã cảnh báo về sự thanh tẩy sinh linh. Bây giờ chứ không đợi đến ngày mai, mi phải chuẩn bị hành trang, trì công làm con thuyền Phật pháp vượt nghiệp nạn. Mau mau niệm Phật đi, cầu sanh về Cực Lạc quốc đi, lên đó mi sẽ có tất cả những gì ước muốn, lên đó mi sẽ chia hóa thân xuống trần gian cứu độ những người mi yêu thương.

Việc ưu tiên hàng đầu là tâm không rời câu “A Di Đà Phật”. Niệm Phật ngoài thành tâm, yếu chỉ: nghe rõ "A Di Đà Phật" (thầm hay ra tiếng không quan trọng). Niệm - tiếng Hán trên là chữ Kim (hiện thời), dưới là chữ Tâm, tức ngay lúc đó tâm có Phật.
 
Trước lúc ngủ mi thử tập niệm 5 câu một lần không gián đoạn, xong một lượt liền quay lại niệm vòng khác, tuyệt đối không được theo kiểu A Di Đà Phật (một), A Di Đà Phật (hai), A Di Đà Phật (ba)... mà phải dụng tâm mà nhớ, như vậy tạp niệm mới bớt xem ngang; tâm buông lung chút đã biết quay về trụ ở câu Phật hiệu. Vừa lạy Phật vừa niệm “A Di Đà Phật” - càng tốt.

Ai nói gì mi cứ mặc, cứ nhẫn nhục nghe lời thóa mạ, rồi thầm cảm ơn họ đã tiêu bớt nghiệp cho mình. Mi cứ cười cười. Ngu ngu khờ khờ một chút. Lúc sân hận trào sôi, muốn nói gì làm gì cứ niệm Phật trước đã. Đi đứng nằm ngồi, trước lúc ngủ, nửa đêm chợt tỉnh, sáng sớm mở mắt..., lúc nào cũng niệm Phật, nhớ Phật, nguyện được sanh về Tây phương Cực lạc nếu lỡ mạng chung. Hễ lúc nào tâm có “A Di Đà Phật” lúc đó mi tỉnh giác, không mê. Còn nếu biện mọi lý do phủ nhận Phật pháp bám chặt cõi mê này, lúc mi chết thì trong số hàng vạn triệu loài vật sẽ có một “đổi áo” cho mi.
 
Xưa nay cái bóng “duy vật” trùm lên nhãn quan mi. Phật không biện chứng mà thấy được tám vạn bốn ngàn vi khuẩn trong nước à? Hồi đó chưa có khoa học minh chứng, người đời không tin. Phật giảng Kinh Hoa Nghiêm trong niệm (một dạng sóng), nghe vậy người đời thảy đều cho viễn vông, càng không tin. Nay khoa học bắt được sóng, sử dụng sóng khiến thế giới trở nên “nhỏ hẹp”.

Niệm Phật cũng là sóng, còn là sóng cực mạnh, cực lợi dưỡng thân tâm. Mi niệm Phật tức mi “gọi điện” xin Phật một chỗ náu thân sau kiếp này đấy. Tịnh độ thù thắng hơn nhiều pháp môn khác ở chỗ, người tu còn mang nghiệp (đới nghiệp) nhưng vẫn được Phật cứu (vãng sanh); hằng niệm Phật thuần thục nghĩa là giữa cơn cuồng lũ mi giơ tay lên trời, (nhờ tha lực) Phật phóng quang kéo về Lạc quốc thanh cao viên mãn.

Hãy hiểu sâu hơn, thư thái, đừng nhăn trán khi nghe lời cuối cùng này: Những là ngạ quỷ, ma, linh hồn, thiên nhân, những là Phật, Bồ tát, những là nhục nhãn mi không thấy đều thật cả đấy. Chính là... duy vật cả đấy. Cuộc đời đã đánh tráo khái niệm, nhồi sọ mi cái lý thuyết chỉ tin những gì mắt thấy tai nghe. Chao ôi! Mi có thấy vi khuẩn không, có nghe diệu âm chân kinh hàng ngàn năm trước hiện vẫn còn tồn lưu trong không gian không?   
 
Hãy hồi đầu, viết lại văn bản đời người. Hãy hướng vào nội giới, Linh sơn ở trong đó còn tìm đâu? Hãy “chôn” ông Phật giả đi. Hãy rũ bỏ chấp trước và quét sạch phiền não để ông Phật thật hiển lộ với đầy đủ 32 đức tướng viên dung.

Hãy hòa mình vào thế gian, vì tất cả chính là mi không khác. Mi với vạn vật đồng nhất thể. Người xấu chính là tấm gương trong suốt đang soi chiếu cái tâm bẩn của mi. Tâm mi động thì đến Phật, Bồ tát cũng méo mó. Hãy suy nghĩ tiếp. Mà không, chặt đầu vứt đi. Giữ tâm bình lặng trước mọi ta bà trần cảnh - mi bất diệt!
 
Hồ Dụy