doi sao kho qua

Đời sao khổ quá!

Sống trên đời ai cũng khổ, mỗi người khổ - bất toại ý mỗi kiểu. Một số người bạn của tôi thường than thở: “đời mình sao mà khổ quá, mình không muốn sống nữa”. Vậy đời có hoàn toàn khổ như chúng ta thường nghĩ hay không?
  • Vu lan trong tim con: Ngày mai của mẹ và con

    Không biết bao nhiêu lần tôi rưng rưng khi đọc tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ của nữ nhà văn người Hàn Quốc, Shin Kyung-sook. Đó là một người mẹ ở xứ sở Kim chi, mà không hiểu sao, đọc xong tôi lại thấy bà hiện lên đầy thân quen như thể đó là mẹ mình.
  • Vu Lan nỗi niềm thầm chấp bút

    Đối với con – một người xuất gia trẻ, giờ đây, một cái nắm tay âu yếm của mẹ, một lời quở phạt nghiêm khắc của cha sao mà xa xỉ thế? Nghĩ về thâm ân của hai đấng sinh thành chưa đáp trọn mà lòng con thêm tủi hổ.
  • Vu lan trong tim con: Vu lan về...

    Mỗi năm khi tiết thu mát dịu, từng đám mây trắng dày đặc trên bầu trời che đi những hạt nắng yếu ớt và từng cơn mưa rơi… là báo hiệu mùa Vu lan lại về.
  • Đằng sau câu chuyện vị đại gia ngày nào cũng ăn cơm từ thiện

    Ông Minh hầu như chẳng để tâm về điều đó. Cứ đều đặn mỗi ngày 12 giờ sẽ đến quán lấy một phần cơm rồi tìm một góc mà vừa ăn vừa nói chuyện cùng mọi người. Ban đầu còn có vài người miễn cưỡng nói chuyện cùng ông, sau rồi chẳng còn mấy ai, ông lại bắt chuyện với bọn trẻ con.
  • Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao

    Người tu mỗi người có tâm khác nhau, có tật khác nhau, có trí khác nhau, có nghiệp khác nhau, sao có thể giống nhau, sao có thể tu giống nhau, sao có thể tốt giống nhau? Nếu muốn tất cả người tu đều tốt như nhau là vọng tưởng, mê lầm không có thực, chỉ tự chuốc sầu bi, thất bại, không có lợi cho bản thân hay ai, hãy nhìn rõ mỗi người tu có trình độ và nghiệp khác nhau nên chớ si mê chê bai tất cả hay ép người tu phải tốt hoàn hảo như nhau.
  • 20/10 là gì mẹ nhỉ?

    Con đã lớn khôn, con đã trưởng thành, nhưng những tối rúc đầu vào nách mẹ mà ngủ vùi, tới sáng vẫn dang chân tay trên giường ngon giấc...còn mẹ đã nấu xong bữa sáng. Con bỗng thấy mình như một công chúa nhỏ, thấy con là người hạnh phúc nhất thế gian, vì tất cả những gì bố mẹ dành cho chị em con, là những điều con không mong gì hơn thế nữa.
  • Còi xe, chuông khánh và sự bình yên

    Bạn ấn còi xe mỗi ngày bao nhiêu lần? Chắc chẳng ai nhớ và có thời gian quan tâm đâu. Bời vì bạn đã quen tiếng còi, quen cả việc ấn còi và quen với cả ô nhiễm âm thanh. Giá như tiếng còi xe inh ỏi được thay bởi những âm vang của sự tỉnh thức, một thứ âm thanh khi cất lên được mọi người lắng lòng nghe thì cuộc sống này sẽ tươi đẹp.
  • Một lòng với Pháp, cuộc sống sẽ không bao giờ phụ bạc con đâu!

    Quá khứ là một bài học, không phải là một gánh nặng.Hãy học trọn vẹn bài học này và để yên cho quá khứ là quá khứ. Rồi hãy nhẹ lòng mà sống hết mình với hiện tại để học hỏi và hướng tới tương lai tốt đẹp.Đừng để quá khứ chi phối hiện tại và định hình tương lai của mình.
  • Sắc đẹp - Chướng ngại trên con đường tu hành

    Dù bạn là ai, người đời hay thầy tu, bạn cũng không thể phủ nhận rằng khi đối diện với cái đẹp bạn dễ bị rung động. Vì chúng ta phải gỗ đá nên chúng ta có dòng máu đỏ tươi đang chảy trong cơ thể mình, có một trái tim vẫn hằng ngày thổn thức, biết rung động và yêu thương. Nhưng là người tu - những người đã xuất gia tu học thì việc vượt qua sắc dục và sắc đẹp là sẽ như thế nào? hãy cùng đọc mẫu chuyện sau:
  • Hãy quay về nương tựa chính mình

    Nói đến thiền là nói đến hơi thở. Rõ ràng hơi thở là một sợi dây nhạy cảm buộc vào thân vào tâm, là cái cầu nối giữa thân và tâm. Âu Mỹ mới đi sâu nghiên cứu về thiền chừng khoảng nửa thế kỷ nay và những năm gần đây, thiền đã chính thức được coi như là một phương pháp trị liệu. Nhiều trường đại học y khoa lớn trên thế giới đã nghiên cứu và ứng dụng.
  • Học phải đi đôi với hành

    Học phải đi đôi với hành mới có kết quả tốt. Nếu chỉ chăm chăm học hiểu lý thuyết bằng tư duy, nghiền ngẫm mà không nỗ lực thực hành, tu hành thì sẽ không có được thực chứng, tựa như muỗng canh ở trong nồi canh mà không bao giờ nếm được mùi vị của canh, hay tựa như ăn bánh vẽ, chỉ nhìn no mắt mà không bao giờ thực no bụng.
  • Tỉnh dậy đi thôi, các bạn xuất gia trẻ!

    Thư tâm tình gửi các con xuất sĩ của Thầy Nội viện Phương Khê, ngày 27/09/2014
  • Đời người càng tranh giành càng mất đi!

    Người càng toan tính, càng thiệt thân, người vô ưu tưởng như là ngốc mới chính là người hưởng phúc. Hãy cùng đọc câu chuyện sau: