gia tri cua chanh niem

Giá trị của chánh niệm

Chánh niệm là cẩm nang đời sống tâm linh, là thực tập thường nhật của tất cả hành giả. Trong Bát Chánh đạo, quan trọng thứ nhất là Chánh kiến và Chánh tinh tấn, sau đó là Chánh niệm.
  • Nếu còn một ngày để sống

    Trên con đường dài vô định của đời người, sẽ có đôi lúc chúng ta nhìn lại những chặng đường đã qua để rồi bất giác nhận ra những khoảng lặng trong tâm thức. Tựa như cánh chim mỏi mệt giữa dòng, điều giá trị nhất còn sót lại có lẽ là sự hối tiếc vô ngần bởi thời gian ngắn ngủi còn lại liệu có đủ để ta sống tốt, để hồi ức, để gắn nối nhịp yêu thương khi tất cả vẫn chưa quá muộn màng.
  • Biết làm việc và học cách làm việc

    Là người con Phật, chúng ta có cơ duyên thực hành hạnh bố thí, nên cần phải thực tập và ý thức việc làm này một cách rõ ràng, chuẩn mực. Trước nhất là gìn giữ được trọn vẹn ý nghĩa chân xác của của lời Phật dạy. Thứ đến không rơi vào vọng nghiệp mà chúng ta cứ ngỡ tưởng là thiện nghiệp.
  • HT.Thích Thanh Từ nói về Vu lan mùa Báo hiếu

    Đạo Phật lấy đạo đức làm trọng, đức lấy lòng hiếu thảo làm gốc. Mùa Báo hiếu gợi lại trong tâm tư mỗi người con Phật công ơn sanh thành dưỡng dục của cha mẹ.
  • Chấp trước: nguồn gốc bất hạnh và khổ đau

    Trên con đường chuyển hóa tâm thức, hoàn thiện chính mình và phát triển tối đa tiềm năng ở mỗi con người, chúng ta gặp nhiều khó khăn với những tâm lý tiêu cực trong tâm, vì chúng là những chướng ngại đáng kể trên con đường tu tập, giải thoát khổ đau.
  • Tâm lắng nghe

    Đa số chúng ta hay thích nói mà không không thích nghe người khác nói, nên mới có sự tranh chấp, cãi vả, dẫn đến sống với nhau mà không được hòa hợp. Ta thích nói nhiều hơn và bắt ai cũng nghe theo ý mình, thậm chí ai không nghe thì mình bắt họ phải nghe, nếu không nghe, mình sẽ hăm dọa và tìm cách làm hại.
  • Không hoang phí dù chỉ một hạt gạo

    Có thể đó chỉ là một hạt gạo, nhưng hạt gạo đó cân đủ nặng để thay đổi cuộc sống của chúng ta. Do đó, tôi tin rằng lời khuyên của ngài Đạo Nguyên, dựa theo cách hành đạo Phật, rất khẩn thiết đối với chúng ta: không hoang phí dù chỉ một hạt gạo.
  • Đức Phật dạy: Mọi sự thế gian đều chỉ như bóng trăng trên mặt nước

    Đến một lúc nào đó chúng ta sẽ nhận ra hết thảy mọi thứ nơi thế gian cũng chỉ giống như bóng trăng trên mặt nước. Nhưng rất có thể đó là lúc chúng ta đang đối diện với sinh tử. Như vậy liệu có muộn quá không?
  • Con người đã cho nhau những gì?

    Nếu chúng ta không thể xả được những điều gây nên sự phiền não, phiền muộn thì ta sẽ đau khổ triền miên mà đánh mất chính mình. Đức tính hỷ xả chính là yếu tố cơ bản giúp chúng ta thăng tiến trên con đường hoàn thiện nhân cách sống và đạo đức của mình.
  • Thân là sự sống, sự sống tốt đẹp hay không là tùy thuộc vào tấm thân này

    Mỗi ngày nhìn cuộc sống quanh ta đầy rẫy những bất công, những cuộc xung đột, phân biệt đối xử, bạo hành gia đình, bạo loạn sắc tộc, bạo lực học đường, bạo động xã hội,… để lại nhiều hậu qủa tang thương khốc liệt. Nếu may mắn còn sống hôm nay, xuất hiện đi đến đâu thì ta nên làm cho cuộc sống công bằng, không bốc lột ai, không xem thường người khác thì thân này thật xứng danh là thân Phật.
  • Bản chất của Tâm

    Tình cảm đóng vai trò quan trọng trong việc hình thành cá tính con người. Mà cũng chính tình cảm khiến ta thường thấy lúng túng, khó xử. Đức Phật đã nói về bốn loại tình cảm tối thượng, và chỉ các tình cảm nầy mới đáng có.
  • Đừng bao giờ coi thường người khác vì không ai có thể sống thay họ

    Đừng bao giờ coi thường người khác, có câu nói rằng: “Làm người chừa lại một lối đi, ngày sau còn dễ gặp mặt”. Chừa lại một chút đường lui và bậc thềm cho tương lai, làm người điềm đạm, sống thật tâm mình.
  • Quán tâm không sinh không diệt

    Hãy nhìn vào tâm bạn, bạn có thấy các suy nghĩ đến rồi đi, hệt như sóng lên rồi xuống? Bạn có cảm thấy rằng: bạn như tái sinh mỗi buổi sáng, sau giấc ngủ? Hãy nhìn vào bạn bây giờ, bạn có thấy nó khác với hàng ngàn con người của bạn đã từng hôm qua?
  • Chân lý sống trên con đường Phật pháp

    Ta đang sống với bản tâm thanh tịnh sáng suốt, để được hưởng những giây phút an nhàn, siêu thoát thì lại không chịu, cứ khởi vọng động phân biệt, so đo, tính toán, nên vô tình làm tổn thất và thiệt hại cho nhau.