giua sac mau cuoc song

Giữa sắc màu cuộc sống

Kính tặng tác giả: Một Thời Hành Điệu
  • Lối đạo tôi đi đong đầy dáng mẹ

    Ngày ấy, khi còn là một cô bé ngây thơ và đầy mơ mộng, tôi đã ước nhà mình bớt cơ cực, bớt khổ. Như thế mẹ sẽ đỡ buồn, bố sẽ không phải cầm rổ đi xúc cua, xúc tép mỗi buổi trưa hè. Tôi đã mơ ước thật nhiều và hứa với lòng sẽ luôn cố gắng. Không bao giờ tôi đua đòi cùng chúng bạn, hay ganh tị với ai về những gì mình không có.
  • Đời người chính là: Nhân sinh một giấc phù vân, sớm còn xuân sắc chiều đông đã tàn

    Không có mùa đông xuân đến có nghĩa gì, không có đau khổ ai hiểu về hạnh phúc?
  • Cặp mắt thái tử Câu Na La

    Thuở xưa ở Ấn Ðộ có một ông vua tên là A Dục trị dân rất công bình. Hồi còn trẻ, tính Ngài hay giận dữ nhưng dần dần Ngài trở nên hiền từ dịu dàng. Nhờ gương sáng của Ngài, nhờ huấn dụ đưa ra, Ngài dạy cho dân tính nhã nhặn đối với mọi người và lòng bác ái đối với kẻ khổ sở.
  • Chốn Tổ Kim Huê

    Kim Huê ngày xưa đượm chút rong rêu, nữa tân nữa cổ. Có khu tháp lâu đời làm điểm tựa. Mỗi hòn gạch đỏ, mỗi cục đá xanh, mỗi gốc cổ thụ, mỗi viên sỏi, hay hoa lá xanh tươi, đều là công sức của biết bao thế hệ.
  • Những tháng năm làm chú tiểu...

    Ở điệu hay làm điệu là thời gian tinh khôi, nhiều kỷ niệm nhất. Thiển nghĩ, bất cứ ai đã từng làm điệu đều có ít nhiều kỷ niệm nhớ đời!
  • Dấu chân Khất sĩ

    Âm thầm! có một bàn chân bước giữa cái nắng trưa đầy nóng cháy, khô ráp lẫn trai sạn, đang tiến về phía trước với biết bao ánh mắt ngấm nhìn của mọi người chung quanh.
  • Thuyền trôi trên sa mạc

    Bạn ơi…! Ai lại viết một bức thư tay thời @ này nhỉ? Bạn lật xem tên ai ở trang cuối. Không có đâu. Mình đã là một người vô danh. Hãy bình tâm ngồi xuống gác công việc qua một bên, hoặc hãy vùi bức thư này lại cho đến lúc bạn thảnh thơi, hẵng đọc.
  • Bài văn hay của Chú tiểu khi nhớ về mẹ

    Mẹ ơi! Tết năm nay con lại thêm một tuổi, vững chãi và khôn lớn hơn năm trước, cánh cửa tương lai đầy ước vọng phía trước nhưng con lại buồn mỗi một mùa xuân đi qua mẹ lại già hơn, mái tóc mẹ điểm màu sương trắng, làn da nhăn, đôi má gầy gò...
  • Dưới chân Ngài Địa Tạng

    Người thường ai chẳng đi đến cái chết. Biết nhận thức là biết mình sẽ chết, tại sao không ai chuẩn bị? Đời người, phần lớn có mấy chục năm để chuẩn bị, nhưng người ta lại dùng lượng thời gian đó sống vì bản ngã nên ngược chiều với Đạo.
  • ngủ và mơ

    Mọi giấc mơ đều là hệ quả của những những sự phóng điện ngẫu nhiên trong não bộ . Ban ngày, não bộ lưu giữ ký ức bằng những chuỗi poly-protein mà chất xúc tác và hoạt hoá là 2 loại điện hoá thần kinh serotonine và norepinephrine do các neurone tiết ra để hoà điệu vào sự sống.
  • Tôi ơi! Mi mê lầm rồi!!!

    “Mi” xem Linh sơn là kiệt tác của kiệt tác. Giả như có một đại hội Nobel Văn chương, thì tác phẩm này vẫn đầy đủ tư cách ngồi riêng một chiếu. Tâm niệm vậy nên mi bị nó ám ảnh, phóng tâm khắp địa cầu rốt cuộc vẫn chỉ là kẻ cư lưu trong nỗi mơ hồ bất tận về kiếp người.
  • Cư sĩ - Người là ai

    Tôi đã hình dung ra những vị Bồ tát bằng xương bằng thịt, có mặt khắp mọi nơi để đem đến niềm tin cho cuộc đời, để sách tấn mọi người tiến bước trên đường tu học.
  • Chiếc răng

    Bạn có bao giờ để thời gian trong ngày nhìn ngắm hàm răng của mình không?